Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mùi hương từ lu canh tỏa ra thật thơm.

Đàm Ngư đứng lên, cho vào đó thêm chút muối. Nhìn qua Ý Hiên liền thấy hắn loay hay không thể mở lọ.

“Để tôi mở.” Lọ nhựa nhẹ như vậy khẳng định nơi này không có, nếu để hắn phá mất cô nhất định sẽ tiếc đứt ruột. Lại đem số gia vị còn lại đổ ra một chiếc bát đá.

Thịt nai cũng vừa chín tới.

Ý Hiên cắt thịt, để cho cô ăn trước.

Không ngoài dự đoán của cô, quả thực so với con nai hôm qua còn ngon hơn rất nhiều.

Ăn được vài miếng nhỏ, Đàm Ngư liền đứng dậy, dùng bát đá múc ra một bát canh thật đầy, đưa cho Ý Hiên: “Là cách nấu của tộc tôi, rất ngon.”

Ý Hiên cũng đón lấy bát canh, không ngại nóng mà húp lấy một ngụm.

Nước được hầm từ xương nai và rau củ có vị thanh ngọt, thịt nai đã được nướng trước nên không còn mùi hôi.

Mỡ nai béo cùng với sự thanh mát của rau củ giúp giảm bớt vị ngán từ thịt.

“Không tệ chứ?” Đàm Ngư tương đối tự tin với món này, song cũng ngại ngùng sợ không hợp khẩu vị hắn.

Ý Hiên uống hết bát canh thật nhanh: “Rất ngon, uống rất dễ chịu.”

“Vậy chút nữa ngài mang chỗ còn lại cho bọn Xà Húc, Xà Kỳ. Cảm ơn mọi người chiếu cố tôi.” Đàm Ngư mỉm cười. Từ ngày cha Đàm mất, cô luôn đơn độc ở trong căn nhà gỗ, rất lâu rồi không ai khen món cô nấu.

Ý Hiên muốn nói với cô, đồ cô nấu sao có thể cho bọn chúng ăn chứ.

Nhắc tào tháo, tào tháo liền tới.

Xà Húc không lên tiếng, Xà Kỳ lanh chanh rất nhanh chạy đến bên lu đá: “ Cho tôi thứ gì sao.”

Đàm Ngư ừ nhẹ một tiếng thật nhỏ, sau đó múc một bát canh cho hắn nếm thử. Nước canh có chút nóng khiến bàn tay cô ở ửng đỏ.

Ý Hiên dùng ánh mắt ra hiệu cho Xà Húc.

Xà Húc nhanh nhẹn đi lên, từ tay Đàm Ngư cầm lấy bát đá: “ Để tôi làm. Múc nước này ra sao?”

Đàm Ngư gật đầu.

“ Thật ngon! Phu nhân nấu ăn không tệ nha!” Xà Kỳ trước nay vì nhanh mồm nhanh miệng từng bị Ý Hiên đánh đến gãy đuôi rất nhiều lần, lần nay lại được nhìn bằng một ánh mắt tán thưởng.

Đàm Ngư vì chữ phu nhân này mà đỏ mặt.

“ Sao đột nhiên lại sang đây?” Sáng nay trước khi rời đi, hắn đã dặn bọn họ hôm nay tự do đi lại, hắn sẽ tự mình đi săn thú.

Dù sao để giống cái của mình ăn đồ giống đực khác săn được, Ý Hiên cũng không được vui vẻ.

“ Thố Hoa còn chưa trở lại, chúng tôi cùng tộc thỏ đi tìm, qua báo với ngài một tiếng.” Xà Húc thử canh, mắt hắn sáng lên một chút nhưng cũng không bộc lộ cảm xúc quá nhiều.

Ý Hiên gật đầu tỏ ý mình đã biết.

“Mọi người ra ngoài tộc thỏ sao?” Đàm Ngư thuận tiện muốn đi theo xem xét xung quanh.

“Cô có muốn ra ngoài xem không, bên ngoài tộc thỏ rất thú vị.” Xà Kỳ đã uống hết 3 bát canh to. Còn đang khen một miếng thịt được hầm trong đó thật mềm.

“Không phiền mọi người chứ?” Hôm nay thời tiết không tệ, hơn nữa còn vẫn đang vào hè, hẳn không có nguy hiểm gì.

Ý Hiên nắm bắt được cơ hội, liền dùng đuôi rắn nhấc cô đến bên mình: “Vậy để tôi đưa em đi.”

Cô gái da mặt mỏng lại trở thành con tôm luộc đỏ au, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Xà Kỳ cảm thấy, nếu không phải nghe toàn bộ câu chuyện, hắn còn cho rằng tộc trưởng đã cầu hôn con gái nhà người ta.

Sao có thể có giống cái da mặt mỏng như vậy chứ.

Còn phải đợi bọn họ ăn xong con nai, cô quay vào trong động, cẩn thận lôi giỏ đan ra, đặt vào trong thú ít củ cải, còn có thủy chủ và da thú.

Sống trong rừng sâu, cha Đàm luôn dặn cô phải mang những đồ vật thiết yếu.

Đề phòng gặp chuyện xui xẻo không thể trở về nhà.

Thấy túi nấm thật to đặt ở đó, cô thuận tiện hỏi Ý Hiên xem có thể giúp cô nướng chín chúng lên, sau đó bọc vào trong da thú, xếp ngăn nắp vào trong chiếc giỏ đeo sau lưng.

Dự tính vốn chỉ ra ngoài một chút, hẳn không có việc gì dùng đến những thứ đó nhưng Ý Hiên cũng không ngăn cản cô cẩn thận. Ngược lại có phần yêu chiều ngỏ ý giúp cô vác chúng lên vai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận