Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Theo Dõi

“Con bé ranh ma.”

Tuế Sơ cúi đầu cười mắng một tiếng, tiện tay sờ vào ống đựng bút, bỗng dưng, nụ cười trên môi cứng lại.

Sẽ không phải là Cừ Chiêu chứ?

Tuế Hòa gặp lại Cừ Chiêu khi nào?

Càng nghĩ, sắc mặt Tuế Sơ càng trở nên khó coi. Anh trầm mặt xuống, rút điện thoại ra bấm một dãy số.

Cừ Chiêu quá nguy hiểm.

Tại sao Tuế Hòa lại dây dưa đến hắn nữa rồi?

Công ty cách khu chung cư không xa lắm. Sau khi tan tầm, Tuế Hòa thường chọn đi bộ về nhà.

Hôm nay cũng không ngoại lệ.

Trời nhá nhem tối, trên đường không có nhiều người qua lại. Đèn đường đã sớm lên đèn, chiếu xuống mặt đất những vầng sáng mờ ảo.

Tuế Hòa ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng tỏa ra từ khu dân cư bên cạnh.

“Đói thật.”

Cô xoa bụng, nghe tiếng kêu ùng ục. Chợt nhớ mang máng Cừ Chiêu từng nói, lúc bệnh viện bận rộn, có khi một ngày hắn chỉ ăn một quả táo đã là may mắn lắm rồi.

Cừ Chiêu còn bận rộn hơn cô gấp mấy chục lần.

Tuy nói công việc quả thật có thể khiến nhịp sống của cô trở nên chặt chẽ hơn một chút, nhưng rốt cuộc đây cũng chỉ là một chức vụ nhàn tản, cô cũng không biết cảm giác thật sự bận rộn là như thế nào.

Nghĩ như vậy, cảm giác đói khát dường như cũng vơi đi ít nhiều.

Chỉ cần rẽ qua con hẻm nhỏ phía trước là có thể nhìn thấy cổng lớn của khu chung cư. Nhưng vấn đề lại bất ngờ xuất hiện ngay lúc này. Tuế Hòa phát hiện, hình như cô đang bị ai đó theo dõi.

Vốn dĩ cho rằng hai người chỉ là tiện đường, nhưng cô đi chậm người kia liền đi chậm, cô đi nhanh người kia liền đi nhanh. Điều này thật không bình thường.

Chỗ này có vẻ còn đông người. Tuế Hòa dừng lại trước ngã rẽ vào con hẻm. Cô đang tự hỏi, nên quay ngược lại đi ra đường lớn hay tiếp tục đi vào con hẻm nhỏ?

Nếu quay ra ngoài, không nghi ngờ gì là báo cho kẻ theo dõi biết hắn ta đã bị cô phát hiện. Còn nếu tiếp tục đi vào hẻm nhỏ, vậy thì khác gì tự chui đầu vào rọ?

Nhưng lựa chọn nào cũng nhanh chóng có đáp án, bởi vì người kia cũng dừng lại theo cô.

Đúng là đang theo dõi cô.

Cô mặc kệ đường lớn hay hẻm nhỏ nữa, quyết định gọi điện thoại trước rồi tính sau.

Lấy điện thoại ra, Tuế Hòa bấm vào cái tên quen thuộc – Cừ Chiêu.

Có lẽ là do gần đây họ trò chuyện tương đối thường xuyên đi. Tuế Hòa không hề có chút gánh nặng tâm lý nào khi nghĩ vậy.

Tiếng chuông chờ vang lên năm lần, điện thoại vẫn chưa được bắt máy. Hơn nữa, mọi người đều đã về nhà ăn cơm, người đi trên đường ngày càng thưa thớt, sắc trời tối đen như mực. Tuế Hòa rốt cuộc không thể bỏ qua cảm giác lòng bàn tay mình đang lạnh ngắt run rẩy cùng với tiếng tim đập nhanh dồn dập.

Trong lòng Tuế Hòa không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Thậm chí ngay cả dũng khí nhắm mắt cô cũng không có, rất sợ nhắm mắt lại sẽ liên tưởng đến những hình ảnh cực đoan. Loại hình ảnh đó làm cho toàn thân cô phát lạnh, ghê tởm cực độ.

Ngay khi cô nản lòng thoái chí, quyết định cúp máy gọi cho Tuế Sơ thì giọng Cừ Chiêu đã truyền đến từ đầu bên kia.

“Có chuyện gì thế?”

Chưa cần cô mở miệng, Cừ Chiêu đã biết cô chủ động gọi là có nguyên nhân.

Người đi lại xung quanh quá ít, Tuế Hòa không dám quay đầu lại nhìn xem kẻ theo dõi đang cách mình bao xa. Cô cắn ngón tay, giọng lí nhí: “Cừ Chiêu, hình như tớ bị theo dõi.”

Cô chắc chắn không biết giọng mình đang run lên.

Cừ Chiêu nghiêm túc hỏi: “Bây giờ cậu đang ở đâu?”

“Đang đứng ngay đầu con hẻm vào khu chung cư, tớ còn chưa đi vào.”

“Bây giờ cậu đi vào con hẻm đi.”

Tuế Hòa sửng sốt, “Tại sao?”

“Nghe tớ,” Đầu dây bên kia vang lên tiếng đóng cửa xe, “Bây giờ tớ đang đi về phía con hẻm đó, cậu vừa vào là có thể nhìn thấy tớ rồi, đừng sợ.”

Tuế Hòa hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ tốc độ đi bộ như vừa rồi, vẫn duy trì cuộc gọi, cô bước vào con hẻm nhỏ.

Nhưng đèn đường trong hẻm đã bị hỏng rồi.

Cảm giác vô cùng bất an. Tuế Hòa run rẩy tìm đèn pin trên điện thoại, nhưng vì quá hoảng loạn nên không tìm thấy.

Lúc này, còn chưa nhìn thấy Cừ Chiêu, cô đã nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần phía sau mình.

Đến từ sau lưng cô.

Tuế Hòa tăng tốc độ, lỗ chân lông đổ đầy mồ hôi lạnh. Dường như cô không nhìn thấy bất cứ thứ gì cả, trước mắt chỉ là một màu trắng xóa. Cô nghĩ, con hẻm này thật dài.

Ánh sáng màn hình điện thoại vụt tắt. Tuế Hòa bỗng dừng bước, xoay người vung mạnh chiếc điện thoại về phía sau!

“A!”

Đập trúng rồi! Tuế Hòa siết chặt nắm tay, nhấc chân bỏ chạy. Trước mắt tối đen như mực, gió thổi vù vù bên tai nhưng cô lại cảm thấy nóng ran.

Sau lưng rất nhanh lại có động tĩnh, mang theo tiếng chửi bới và bước chân nặng nề. Tuế Hòa nghe thấy mà lòng hoảng hốt, cô không biết rốt cuộc Cừ Chiêu đang ở đâu, tại sao còn chưa xuất hiện.

Chưa bao giờ cô mong ngóng Cừ Chiêu đến vậy.

Chạy thật nhanh, tiếp tục chạy thật nhanh. Đúng lúc này, không biết mắt cá chân vướng phải thứ gì, cô bỗng lảo đảo, lúc sắp ngã xuống thì kịp thời vịn vào tường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận