Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tổng nghệ của Thẩm Nhạn Thu sắp bước vào quay chụp, cô cùng Hoắc Thành Diễn vất vả lắm mới có cơ hội ở chung hơn nửa tháng lại phải đi quay tổng nghệ.
Thẩm Nhạn Thu không thể không thừa nhận, cô có chút luyến tiếc Hoắc Thành Diễn, vừa đi là lại mất hơn nửa tháng. Cô cũng sắp không phân rõ được tình cảm của chính mình.
Lúc trước bị hắn bao nuôi, cô thề son sắt với chính mình rằng có thể vẫy tay thì tới, xua tay thì đi, nhưng bây giờ cô lại không tiêu sái được như thế.
Tô Việt thấy biểu cảm bi thương của cô, vốn còn muốn xây dựng tư tưởng công tác cho cô, là tổ tiết mục lại dùng mánh lới mời nam chính của 《 Lư biên nhân tựa nguyệt》, Giang Gia Thụ, thông cáo đã bay đầy trời, Tô Việt mồ hôi đầy đầu, đến lúc đó cô phải công đạo với Hoắc Thành Diễn như thế nào.
Tô Việt sợ Hoắc Thành Diễn như thế cũng có nguyên nhân, rốt cuộc thì Hoắc Thành Diễn cũng là ông chủ lớn, Điện ảnh Thịnh Thế cũng là một tay Hoắc Thành Diễn sáng lập ra. Tính tình Hoắc Thành Diễn còn nổi tiếng không tốt.
Tô Việt thấy trừ bỏ sự ôn nhu với Thẩm Nhạn Thu thì cũng chưa thấy Hoắc Thành Diễn lộ ra tươi cười bao giờ.
Có mấy tiểu thịt tươi cùng tiểu hoa đán nổi tiếng thích làm bộ làm tịch đều bị Hoắc Thành Diễn tuyết tàng, bối cảnh Hoắc Thành Diễn hùng hậu, căn bản là không để bụng chút tiền này, cho nên Tô Việt rất sợ đắc tội Hoắc Thành Diễn, bị hắn phong sát.
“Nhạn Thu, cùng em thương lượng chuyện này nhé, nam khách quý của tiết mục lữ hành kia là Giang Gia Thụ, em xem xem có nên nói cho Hoắc tổng biết một chút rồi lại quyết định tham gia hay đẩy đi.”
Lúc ấy mơ mơ màng màng cô đã đồng ý với Hoắc Thành Diễn rồi, Hoắc Thành Diễn rất ít khi ghen, cô thật sự muốn biết, quan hệ của hai người họ được xem là gì, cô kiếm tiền cũng đủ nhiều, danh tiếng cũng đủ lớn, hoàn toàn có lý do để rời khỏi Hoắc Thành Diễn, nhưng mà Thẩm Nhạn Thu vẫn chậm chạp không chịu rời đi, ngủ cũng đã lâu như thế, nói không có chút tình cảm nào đúng là nói dối.
“Đừng đẩy đi, giúp em lừa gạt một chút, trước mắt đừng để Hoắc tổng biết.” Tâm tình của Thẩm Nhạn Thu rất tốt, thả lỏng chân, thoải mái mà lắc đầu.
Tô Việt có hơi không hiểu nổi Thẩm Nhạn Thu suy nghĩ cái gì trong lòng, ngày đóng máy đó, bộ dáng của Hoắc Thành Diễn có thể so với Bao Thanh Thiên, chẳng lẽ Thẩm Nhạn Thu vẫn chưa nhận được giáo huấn sao?
***
Trong ghế lô, Hoắc Thành Diễn ngồi trên ghế sofa bằng da cao cấp, hắn uống một ngụm rượu, nhìn nam nhân đang vâng vâng dạ dạ, hắn đánh nhịp gõ gõ đầu gối, không khí nhất thời trở nên đình trệ.
Hoắc Thành Diễn nhấp môi, giọng nói mang theo hàn khí, lạnh lẽo doạ người, “Nói, bao giờ thì bắt đầu?”
Hoắc Tông Lâm vâng vâng dạ dạ nhìn Hoắc Thành Diễn, vị nhị ca này của hắn rất có bản lĩnh, tuổi còn trẻ đã tiếp nhận Tập đoàn Hoắc thị bắt đầu hô mưa gọi gió, Hoắc Tông Lâm ban đầu làm việc dưới quyền một cấp dưới của Hoắc Thành Diễn, khi Cố Linh Dục trở lại Hoắc gia, người kia đã đến nịnh bợ lấy lòng hắn.
Hoắc Tông Lâm lại là người không có đầu óc, một lòng trầm mê mỹ sắc, rơi vào bẫy rập của Cố Linh Dục, Cố Linh Dục giới thiệu cho hắn một nữ nhân, nói là học muội của hắn khi hắn du học, xinh đẹp thanh thuần không làm ra vẻ.
Hoắc Tông Lâm nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, cùng nữ nhân kia lên giường, rõ ràng làm công tác bảo hộ cẩn thận, một tháng sau, nữ nhân kia cầm bản báo cáo tới nói bản thân đã mang thai.
Trong lòng Hoắc Tông Lâm rất hối hận, nhưng mà hắn càng sợ Hoắc Thành Diễn gây khó dễ, người từ nhỏ đến lớn hắn sợ nhất chính là Hoắc Thành Diễn, nhỏ như ông cụ non, lớn lên thì thủ đoạn tàn nhẫn.
Hoắc Thành Diễn dựa vào sofa, rút một điếu thuốc ra, có người giúp hắn châm lửa, hắn híp mắt, giọng nói không tốt, “Lão tam, quản không nổi nửa người dưới của mình thì cũng đừng chạy loạn làm mất mặt Hoắc gia.”
***
Lời tác giả: Hoắc Tông Lâm là con trai của chú hai Hoắc Thành Diễn, ở nhà Hoắc Thành Diễn đứng hàng lão nhị, hai người là anh em họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận