Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mở cửa phòng ra, nương theo ánh đèn mờ nhạt ánh mắt Hạ Vân thấy được người đàn ông nửa nằm trên sô pha trước tiên.
Tư thế của người đàn ông tùy ý, nghiêng đầu dựa vào gối ôm, đôi ͼhân dài không có chỗ đặt.
Tuy hắn nhắm mắt nhưng miệng ngậm điếu thuốc đã châm lửa, đốm lửa màu đỏ tươi thoắt ẩn thoắt hiện, chứng minh hắn vẫn tỉnh.
“Cha…”
Hạ Vân nhẹ giọng gọi hắn.
Người đàn ông không cử động, chỉ hơi mở mắt nhìn cô, nói mơ hồ “Sao con lại dậy?”
Hạ Vân đi tới gần hắn hai bước, lập tức ngửi được mùi rượu, có lẽ là uống không ít.
“Cha, con đi nấu chén trà tỉnh rượu cho cha.” Cô nói.
“Không cần, đã uống men giải rượu…” Hạ Minh Viễn thở ra một làn khói, giơ tay dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn, cơ thể chậm rãi ngồi thẳng.
Hạ Vân đứng bên cạn♄ bàn trà, có chút lúng túng nhìn hắn nói “Vậy cha mau đi nghỉ ngơi đi.”
“Sao con lại dậy?” Hạ Minh Viễn lặp lại câu hỏi vừa rồi.
Hạ Vân lập tức nghẹn lời, ngượng ngùng nói mình lo lắng cho hắn, cho nên ngủ không yên ổn, thì tìm cớ nói
“Con dậy… Là, là…”
“Sữa lại không thông sao?” Hắn không nghe lời cô nói, lập tức truy hỏi.
Hắn hỏi thẳng như thế khiến Hạ Vân cảm thấy kinh ngạc, lời nói đến bên miệng lại nuốt trở về.
Cô không biết mình bị làm sao, lỗ tai chậm rãi nóng lên, sau đó không thể tự khống chế gật đầụ
Hạ Minh Viễn lẳng lặng nhìn cô một lát, trầm giọng nói “Lại đây.”
Trái tim Hạ Vân bắt đầu đập nhanh hơn, hai ͼhân trở nên bủn rủn mệt mỏi, rõ ràng chỉ cách mấy bước, Hạ Vân lại đi vô cùng thong thả.
Nhưng mà mới đi tới trước mặt cha, thì thấy hắn hắn vươn tay tắt đèn đêm nhỏ ở bên cạn♄ đi.
Phòng khách to như vậy lập tức rơi vào tɾong đêm tối tăm.
Trong lòng Hạ Vân thấp thỏm, không nhịn được nín thở.
Cô mất đi thị giác, có chút hoảng loạn mở miệng “Cha… Cha?”
Giây tiếp theo, cô nhận thấy được người đàn ông nắm lấy cổ tay cô, kéo cô xuống.
Hạ Vân lảo đảo một cái, trực tiếp ngã ngồi vào tɾong lòng người đàn ông.
Mùi rượu quanh người càng thêm nồng đậm.
Bởi vì nghiêng người ngồi trên đùi hắn, tiếng thở gấp thô nặng̝ của cha phả bên tai cô, lập tức kích thích cô nổi đầy da gà.
“Cha… Ừm…”
Hạ Vân vội vàng cắn môi dưới của mình, ngăn tiếng rên ɾỉ sắp buột miệng thốt ra.
Trong bóng đêm, một tay của người đàn ông đặt lên sau eo cô, một tay vén vạt áo ngủ của cô chậm rãi thăm dò vào…

Bình luận (0)

Để lại bình luận