Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lựa chọn

Chủ nhật là ngày học bù cho thứ sáu tuần trước. Tiết Ngữ văn của lớp 11-6 được xếp vào tiết cuối cùng của buổi sáng. Sau khi tan học chính là thời điểm tốt nhất để tìm Trình Hoan nói chuyện riêng.

“Em muốn ăn gì thì cứ gọi thoải mái nhé.” Nhạc Dư đưa thực đơn qua cho cô bé: “Hôm nay cô giáo mời!”

Trình Hoan có phần ngại ngùng. Sau khi nhận lấy thực đơn, cô bé chỉ dè dặt chọn đúng một phần trứng xào cà chua đơn giản. Nhạc Dư nhìn hai gò má đã hõm lại vì gầy trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé. Trông em chẳng hề có chút tinh thần phấn chấn nào của một nữ sinh lớp 11. Cứ như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ thoảng qua cũng có thể thổi bay người trước mặt đi mất.

Cô nhóc này hay ngại ngùng cũng là chuyện bình thường, Nhạc Dư thầm nghĩ vậy. Đoạn cô vung tay gọi liền mấy món mặn, cả thịt lẫn rau đầy đủ, phối hợp hài hòa. Ăn không hết cũng chẳng sao, nhưng nhất định phải đủ chất dinh dưỡng.

Trước khi đồ ăn được mang lên, Nhạc Dư hỏi hôm qua Trình Hoan có về ký túc xá ngủ hay không. Sau khi mím môi im lặng hồi lâu, cô bé mới lắc đầu: “Vết thương trên mặt em vẫn chưa khỏi hẳn nên em không dám về ký túc xá. Đêm qua em ngủ ở…” Cô bé dè dặt liếc nhìn Nhạc Dư, “… ở quán net ạ.”

Nhắc đến vết thương, Nhạc Dư theo phản xạ nhìn vết bầm tím trên mặt Trình Hoan. So với hôm trước thì bây giờ đã đỡ hơn nhiều, không còn rõ ràng nữa. Ngay sau đó, cô nghiêm giọng nói: “Lẽ ra em phải báo cho cô biết một tiếng chứ. Em vẫn còn chưa đủ tuổi trưởng thành. Cô không biết em đã đến quán net nào, nhưng những nơi như vậy rất phức tạp, tốt xấu lẫn lộn. Em có biết qua đêm ở đó nguy hiểm đến mức nào đối với một cô gái không?”

Trình Hoan không dám lên tiếng, chỉ cúi đầu thật thấp, trông vô cùng giống một con lạc đà đang vùi đầu vào đống cát để trốn tránh. Nhạc Dư thở dài, giọng điệu mềm mỏng hơn: “Trình Hoan, sau này em đừng bao giờ đến những nơi như vậy nữa, biết chưa?”

“Nhưng cô ơi…” Vành mắt Trình Hoan đỏ hoe lên, “Em không muốn về nhà…” Cũng chẳng còn nơi nào khác để đi.

Vì thế, Nhạc Dư liền nói thẳng ra quyết định của mình một cách ngắn gọn, súc tích. Sau khi nghe xong, Trình Hoan thất thần hồi lâu. Bàn tay giấu dưới gầm bàn siết chặt điên cuồng. “Cô ơi, ý của cô là… em có thể ở nhờ nhà cô sao?”

“Đúng vậy. Về tiền sinh hoạt phí, cô có thể tìm giúp em một công việc làm thêm nhẹ nhàng. Nếu vẫn không đủ chi tiêu thì cô sẽ giúp em một phần, em không cần phải lo lắng đâu.”

“Không… không cần đâu ạ!” Trình Hoan vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, “Cô đừng đưa tiền cho em. Cô đồng ý cho em ở nhờ nhà cô là em đã vui lắm rồi. Phần còn lại em sẽ tự mình nghĩ cách kiếm ạ.”

Nhạc Dư vỗ nhẹ lên bờ vai gầy của cô bé để em thả lỏng hơn: “Em mới bao nhiêu tuổi mà còn tự mình nghĩ cách kiếm tiền? Em là học sinh của cô, cô giúp em một chút thì có sao đâu. Hơn nữa, việc học vẫn là quan trọng nhất. Nếu em vì làm thêm mệt mỏi mà sinh bệnh thì cô sẽ rất lo lắng đấy. Đừng tự tạo quá nhiều áp lực cho mình. Sống thật tốt, học thật giỏi mới là điều em có thể làm để giúp cô bớt lo lắng.”

Trình Hoan phải cắn chặt môi dưới mới ngăn được dòng nước mắt chực trào. Ngay giờ khắc này, cô bé chân thành cảm tạ Nhạc Dư từ tận đáy lòng.

Buổi chiều, trước khi tan học, Nhạc Dư lại theo thói quen dạo một vòng quanh lớp. Môn cô dạy là Ngữ văn, nên phần lớn thời gian tự học cô đều nhường lại cho giáo viên các môn khác. Nhưng vì kỳ nghỉ Quốc Khánh dài ngày chỉ vừa mới kết thúc nên hôm nay không có giáo viên nào “chiếm dụng” tiết tự học cả.

Chuông tan học reo vang. Nhạc Dư gõ nhẹ lên tấm bảng đen đã viết sẵn nội dung ôn tập: “Ngày mai sẽ kiểm tra đọc thuộc lòng bài này. Đừng có nghĩ đến chuyện lừa thầy dối bạn cho qua đấy nhé, nghe rõ cả chưa?”

“Dạ rõ ạ!”

Mối quan hệ giữa Nhạc Dư và đám học trò không tệ. Lúc cần vui đùa thì vui đùa hết mình, lúc cần nghiêm khắc thì cũng rất nghiêm khắc. Thế nên học sinh có vẻ khá nghe lời cô, ít nhất là bề ngoài thì như vậy.

Cô khẽ nâng cằm: “Được rồi, tan học đi.”

Ngay sau tiếng ra lệnh của cô, phòng học vốn đang im ắng bỗng trở nên ồn ào náo nhiệt. Nhạc Dư vừa rút di động từ trong túi áo khoác ra vừa bước ra khỏi phòng học. Tin nhắn hỏi khi nào Hoắc Tuân tan làm vừa được gửi đi, cô đã bị người khác gọi giật lại.

“Có chuyện gì thế?”

Người gọi Nhạc Dư là Lục Thương. Cậu đeo chiếc ba lô lệch một bên vai. Nhìn kích cỡ xẹp lép của chiếc ba lô, có lẽ bên trong chẳng có lấy một quyển sách nào. Nhưng lúc này đã tan học, Nhạc Dư cũng lười mở miệng chất vấn làm gì.

Lục Thương kéo khóa ba lô, rút ra một hộp quà nhỏ được gói ghém cẩn thận. Chiếc ba lô vốn đã chẳng đầy đặn gì nay lại càng xẹp đi quá nửa. Cậu đưa hộp quà cho Nhạc Dư: “Cô ơi, tặng cô này.”

Nhạc Dư không nhận ngay: “Tặng cô sao?”

“Vâng ạ. Lần trước không mời cô ăn cơm được nên em thay bằng món quà này.” Cánh tay đang đưa ra của cậu khẽ nâng cao thêm một chút: “Cô nhận quà đi cô.”

Thấy cậu học trò trước mặt có vẻ hơi rầu rĩ gọi mình một tiếng như vậy, trong lòng Nhạc Dư thấy buồn cười nhưng vẫn nhận lấy hộp quà: “Ừm, cảm ơn em nhé.”

“… À đúng rồi,” Thấy Nhạc Dư định rời đi, Lục Thương lại gọi cô thêm lần nữa, “Người bán hàng bảo phải để trong ngăn đá tủ lạnh mấy tiếng rồi hẵng ăn, như vậy sẽ ngon hơn đấy cô ạ.”

Là đồ ăn sao? Nhạc Dư lắc lắc thứ trong tay: “Được rồi, cô biết rồi. Em về sớm đi kẻo nguy hiểm.”

Bóng Nhạc Dư càng lúc càng xa dần, còn Lục Thương vẫn đứng ngẩn ngơ ở đó hồi lâu. Cậu buồn bực nghĩ thầm, vì sao cô không tiện đường đưa cậu về nhà nhỉ? Rõ ràng bọn họ ở cùng một khu chung cư cơ mà.

Khi Nhạc Dư về đến nhà, Hoắc Tuân cũng vừa thay xong quần áo công sở, bước ra khỏi phòng ngủ.

“Sao hôm nay anh về sớm vậy?” Nhạc Dư nhón chân lên, đón lấy nụ hôn của Hoắc Tuân, đoạn phân tâm hỏi: “Anh vừa ăn gì mà miệng ngọt thế?”

Hoắc Tuân hôn cô cho đã rồi mới chịu rời khỏi bờ môi mềm mại: “Hai viên kẹo quýt em để trong ngăn tủ bếp đấy.”

Nhạc Dư cảm thấy kỳ quái: “Sao dạo này anh lại thích ăn đồ ngọt thế?”

“Anh có bao giờ kén ăn đâu.”

“Hừ.” Nhạc Dư lười phải phản bác lại anh. Cô chưa từng thấy ai kén cá chọn canh như Hoắc Tuân. Món này thì bảo không tốt cho sức khỏe, món kia cũng y chang như vậy. Cứ như thể trên đời này chẳng có món ăn nào lọt được vào mắt xanh của anh cả.

Có lẽ, ưu điểm nhỏ bé duy nhất của cái tính khó chiều này là: chỉ cần món ăn nào nhận được sự công nhận từ Hoắc Tuân, thì chắc chắn cô cũng sẽ thích món đó.

Cô nhét hộp quà Lục Thương vừa tặng vào lòng anh: “Cầm lấy rồi ăn đi này, chàng trai không bao giờ kén ăn.”

“Cái gì đây?”

Nhạc Dư buộc gọn mái tóc dài lên, khuôn mặt trắng nõn mịn màng như có thể véo ra nước chẳng hề có chút dấu hiệu mệt mỏi nào sau một ngày làm việc. Cô cười đầy gian xảo: “Sôcôla Lục Thương tặng đấy.”

Đối với Hoắc Tuân, hai chữ “Lục Thương” quả thực tựa như một bãi mìn vậy. Chỉ cần chạm nhẹ vào là sẽ nổ tung ngay lập tức. Anh vẫn luôn cho rằng Lục Thương thích Nhạc Dư. Nếu không phải đang thích thì chắc chắn là chuẩn bị thích!

“Em có nhớ anh đã nói gì với em không? Bây giờ đến cả sôcôla cũng tặng rồi, em còn dám nói là thằng nhóc đó không có ý gì với em nữa không?” Hoắc Tuân lắc mạnh hộp quà trong tay: “Mấy thằng nhóc ranh thời nay đúng là ghê gớm thật!”

Nhạc Dư rất thích nhìn bộ dạng ghen tuông vô cớ này của anh. Cô thưởng thức dáng vẻ đó trong giây lát, đoạn bước lại gần rồi vòng tay ôm lấy cổ người thương, giọng ngọt ngào dỗ dành: “Anh đúng là cái bình giấm chua di động mà. Cái hộp này chỉ là quà bồi thường cho bữa cơm mà cậu bé mời hụt em lần trước thôi. Anh lại nghĩ linh tinh cái gì vậy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận