Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạ Diễm hít một hơi sâu, kìm nén sự thất vọng. Hắn nắm chặt lấy bàn tay dính đầy vụn bánh của cô, giọng nghiêm túc:
“Lê Hương Hương, nghe cho kỹ đây. Từ khi gặp em, trong mắt và trong tim anh chỉ có một mình em. Chuyện Trầm Tâm Viện, đúng là quá khứ anh có qua lại, nhưng anh đã cắt đứt hoàn toàn. Anh thậm chí đã bỏ ra ba trăm vạn để trả nợ cho cô ta, mua đứt sự yên bình cho chúng ta. Em nghĩ anh rảnh rỗi ném tiền qua cửa sổ à?”
“Ba… ba trăm vạn á?” Hương Hương trố mắt, quên cả khóc. Số tiền đó mua được bao nhiêu cái xe tải bánh ngọt nhỉ?
“Còn về chuyện cái thai…” Hắn cúi sát vào mặt cô, ánh mắt rực lửa. “Em là đồ ngốc hay giả vờ ngốc hả? Anh đã nói bao nhiêu lần rồi? Trừ em ra, khi làm chuyện đó với bất kỳ người phụ nữ nào khác, anh đều dùng biện pháp bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt! Không bao giờ có chuyện ‘tai nạn’ xảy ra đâu!”
“Hả…” Hương Hương ngẩn người. Hắn nói chuyện tế nhị đó giữa chốn đông người mà mặt không đổi sắc.
“Vậy… vậy cô ta nói dối à?” Cô lí nhí, cảm thấy mình vừa hớ một vố nặng.
“Chứ còn sao nữa! Anh đã đuổi cổ cô ta đi rồi.” Hắn cốc nhẹ vào trán cô một cái. “Giờ thì tin anh chưa?”
Hương Hương cúi đầu, hai tay xoắn xuýt vào nhau. Hóa ra là cô hiểu lầm hắn. Cô lại còn định nhường hắn cho người ta nữa chứ.
“Em… em xin lỗi…”
“Xin lỗi là xong à?” Hắn cười khẩy, nụ cười mang theo tà khí quen thuộc. Hắn liếc nhìn đống vỏ bánh ngọt trên bàn, rồi nhìn cái ba lô căng phồng sau lưng cô. “Bây giờ chúng ta về nhà, tính sổ chuyện em bỏ trốn và chuyện ăn vụng đồ ngọt trái phép.”
“Á…” Hương Hương rùng mình. Ánh mắt đó của hắn… cô biết mình sắp tiêu đời rồi.
Vừa về đến nhà, Hạ Diễm khóa trái cửa phòng, bầu không khí lập tức trở nên ngột ngạt đầy ám muội. Hắn không nói không rằng, giật phăng chiếc ba lô trên vai cô xuống, dốc ngược mọi thứ ra bàn.
Ào ào ào…
Ngoài ví tiền, chìa khóa, điện thoại, thì một đống đồ ăn vặt rơi ra như thác lũ: bánh quy, kẹo dẻo, socola, khô bò, và cả… một hộp kẹo mút socola hình dáng nhạy cảm.
“Lê Hương Hương!” Hạ Diễm khoanh tay, nhìn đống “tang vật”. “Em giỏi lắm, dám giấu anh tàng trữ cả kho lương thực thế này à?”
“Em… em đói mà…” Cô lùi lại, lưng dán chặt vào cửa. “Với lại… toàn là sản phẩm của công ty anh, em ủng hộ gà nhà thôi mà!”
“Còn dám già mồm!” Hắn sấn tới, ép sát cô vào tường. Hắn cầm lấy cây kẹo mút socola lên, nheo mắt đầy ẩn ý. “Để anh xem, hôm nay phải phạt em thế nào cho nhớ đời.”
Hắn bế thốc cô lên, ném cô xuống ghế sô pha mềm mại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận