Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vẻ mặt Chu Vãn si ngốc, phần nhiều là mờ mịt, cô nhìn cô gái trước mặt mình, đau đầu chớp mắt, cô đứng không vững, đưa tay lên đỡ trán, cơ thể lảo đảo như sắp ngã tới nơi.

Đột nhiên mùi hương hoa hồng lạnh nhạt bay tới, cánh tay hữu lực đỡ lấy cô.

Bạn thân nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện trước mặt, sự đề phòng dâng cao, hơn nữa, Chu Vãn bị kéo vào lòng ngực hắn, cô vô thức cọ lên người hắn, hoàn toàn không để ý tới bạn thân.

Bạn thân càng phẫn nộ hơn, cô ta giận mắng người đàn ông trước mặt: “Anh đã làm gì Tiểu Vãn rồi, anh trả cô ấy lại cho tôi!”

Người đàn ông lưu loát tránh né.

Đôi mắt sâu thẳm xinh đẹp kia nhanh chóng nhìn thẳng vào mắt cô ta, cô ta giống như chợt rơi vào hố sâu đầm lầy, lạnh lẽo tới tận xương cốt, khiến tư duy của cô ta tê liệt, cô ta cố gắng chống đỡ, để nghe đối phương nói cái gì.

Người đàn ông bình tĩnh, nụ cười ưu nhã hiện trên khuôn mặt: “Cô Trần, chào cô, Vãn Vãn cứ nhắc về cô với tôi mãi. Hình như cô không tin tưởng tôi thì phải, nhưng mà, tôi sẽ đối tốt với Vãn Vãn cả đời này, một lòng với cô ấy, cô ấy là thứ quan trọng nhất trong sinh mệnh của tôi. Cho nên, mong cô có thể an tâm giao Vãn Vãn cho tôi không?”

“Không…” bạn thân ngập ngừng, nhưng đôi mắt kia nhẹ nhàng chớp cô ta đã sửa lại lời ngay lập tức: “Được, anh nhất định không được rời bỏ cô ấy.”

“Cô yên tâm.” Tạ Hách hôn lên trán Chu Vãn, tay vuốt ve đầu cô, Chu Vãn bắt đầu giống động vật, cọ loạn trong ngực hắn, hắn hơi nhếch môi lên: “Tôi mãi mãi không rời bỏ cô ấy, cô ấy cũng không rời bỏ tôi.”

Đôi mắt bạn thân run rẩy như đang đấu tranh, cuối cùng lại bình tĩnh đáp lại: “Được.”

Người đàn ông nói với Chu Vãn: “Cục cưng, có muốn nói chuyện lần cuối với bạn thân không?”’

“Được!” Chu Vãn ngây ngốc vui vẻ rời khỏi cái ôm của người đàn ông, nhưng tay vẫn bị hắn giữ chặt. Vì thế cô nắm tay của bạn thân, đôi mắt vô thần nhìn người trước mặt, hạnh phúc cười nói: “Anh ấy là người tôi muốn tìm, là bạn học thời cấp 3 của tôi, là mối tình đầu của tôi.”

“Anh ấy tên là Tạ Hách.”

2 năm sau.

Hoàng hôn chiếu rọi xuống phòng thí nghiệm trường đại học La Sơn, một số chàng trai vây xung quanh giáo viên và nhóm tiến sĩ vừa tổng kết xong học kỳ trước, trong đó có một người mái tóc đen, dáng người yểu điệu, mặc sườn xám, đặc biệt thu hút cái nhìn của người khác, phía sau cổ bên dưới lớp sườn xám là hình xăm hoa hồng.

Hội nghị kết thúc, mọi người đang chuẩn bị về nhà.

Một người phụ nữ tóc vàng mắt xanh đứng lên, cô ta giữ chặt tay người phụ nữ phương đông có khí chất đoan trang và cổ điển bên cạnh, nói thẳng ý định của mình: “Chu, báo cáo lúc nãy của cô thật sự rất tuyệt vời, tôi muốn làm bạn với cô, có thể tới nhà cô ăn một bữa cơm không?”

Chu Vãn nở nụ cười ưu nhã, thân mật nói: “Dĩ nhiên là có thể, nhưng tôi phải báo một tiếng với chồng mình.”

Ánh mắt của cô gái tóc vàng sáng lên, nghe từ ‘chồng’ trong miệng cô, có chút thất vọng, nhưng nhanh chóng biến mất.

Cô gái kia tên Anna. Chu Vãn dẫn Anna lên xe nhà mình, sau khi xe chạy một lúc lâu, xe chạy vào một tòa biệt thự.

Anna liếc nhìn dãy hoa hồng ở hai bên đường vào biệt thự, cô ta bị hấp dẫn cảm thán: “Wow, thật nhiều hoa hồng, là do cô trồng sao?”

“Là chồng tôi trồng, anh ấy rất thích hoa hồng.” Chu Vãn trả lời, sau đó phóng khoáng giới thiệu biệt thự với Anna, rất ra dáng chủ nhân biệt thự.

Anna theo Chu Vãn vào nhà ăn, người hầu đã chuẩn bị bữa tối xong rồi. Chu Vãn mời Anna ngồi xuống, một người đàn ông mặc tây trang từ bên ngoài đi vào, Chu Vãn nhanh chóng thân mật gọi: “Ông xã, anh đã về.”

Âm thanh kia khiến người nghe tê dại.

Tim Anna như rơi xuống vực thẳm, Chu Vãn không chỉ là một cô gái thẳng, ông xã của cô cũng không phải là nhân vật cô ta có cạnh tranh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận