Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Xin tha (bàn ủi)

Đêm nay vừa đau đớn vừa dài đằng đẵng. Da thịt nàng nhanh chóng hồi phục lại bằng tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, tạo lớp da và thịt hoàn toàn mới, cơn ngứa và đau nhức kịch liệt thực sự đè ép lên thần kinh con người.
Khương Vãn Ly chưa từng cảm thấy tuyệt vọng đến vậy. Dù trước nay nàng ở bên Nam Vực Vương cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị ngược đến chết, nhưng khi trải qua quá trình đó thật rồi lại là chuyện khác. Mới ngày đầu phạt gậy đã đau đớn đến thế thì không thể tưởng tượng nổi cực hình tiếp theo phải chịu thế nào.
Ngày thứ hai, đang lúc hoàng hôn.
Sau khi Mục Thành xử lý hết chính sự cả một ngày, hắn về đồn trú quân, thấy cơ thể nữ nhân bị treo trên cây đã hồi phục lại như thường thì tháo dây thừng thả nàng xuống, một tay vững vàng nâng cái mông thịt nhỏ mềm của nàng.
Mềm mại nõn nà, bóng loáng tròn trịa, không sưng không đỏ, chẳng giống cái cảnh bị đánh cho nát bét hôm qua tí nào.
“Chủ nhân, xin hãy tha cho tiện nô…” Nàng khẽ van nài, giọng nói yếu ớt như kèm tiếng khóc nức nở.
Quân Đình không ừ hử gì cả. Hắn như bế nhưng thực chất là đang xách nàng đến một bệ đá. Cơ thể Khương Vãn Ly bị banh ra thành hình chữ đại, tay chân cũng bị khóa ở bốn góc bệ đá.
Y như hôm qua, Khương Vãn Ly bị ép uống hết một thùng canh sữa, không kiềm được cơn buồn tiểu tiện nên xả bừa nước vàng nhạt ra bệ đá, như một con chó cái đi tiểu tiện bậy bạ vậy.
Thị vệ quỳ một chân, dâng một chiếc ấn ủi màu đỏ cùng một chiếc gọng kìm sắt chuyên để kẹp cái ấn nóng đỏ lên.
“Không… đừng mà… xin ngài… đừng mà…” Trông thấy chiếc ấn được nung đỏ, Khương Vãn Ly suy sụp đến khóc to, thân thể giãy dụa kịch liệt khiến xiềng xích kêu vang lên theo, nhưng không được gì cả.
Cái ấn nóng hầm đi thẳng đến giữa hai chân, ép mạnh lên chỗ thịt mềm ướt sũng. Cơn đau nhức kịch liệt khó mà hình dung nổi lan tràn khắp cơ thể khiến nàng kêu lên thảm thiết. Cái nóng của việc bị bỏng cùng mùi thịt chín khiến nàng trợn trắng mắt, rơi vào hôn mê.
Đến khi nàng tỉnh lại thì đêm đã khuya. Nàng đau đến mức khuôn mặt trở nên trắng bệch, hàm răng trắng như gạo nếp vô thức cắn rách môi. Nơi bị dấu in đốt trở nên nát tươm, máu hòa với nước dâm chảy ra, hòa quyện, gần như không thấy rõ cửa huyệt.
“Tỉnh rồi à?”
Người vừa đến nhẹ nhàng tung cái chăn mỏng, đắp lên thân thể trần truồng của Khương Vãn Ly.
“Lăng đại nhân?”
Lăng Hà thân là đại thần nội vụ của Quân Đình nên thường xuyên theo hầu cạnh Quân Đình. Mặc dù Khương Vãn Ly đã gặp hắn ta rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ nói chuyện nên cũng không quen không biết.
“Có muốn sống không?” Giọng hắn ta dịu dàng, ngữ điệu khá chắc chắn.
Khương Vãn Ly bị hành hạ hai ngày nay đã suy nhược thần kinh lắm rồi. Nàng nhìn Lăng Hà bằng đôi mắt ầng ậng nước đầy chờ mong, như nắm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
“Dựa trên luật của Nam Vực quốc, nô lệ phản bội chủ nhân là tội chết, phải chịu lấy cực hình khủng khiếp mà chết. Nhưng nếu có danh phận, ví như là nữ nhân của Vương, chỉ cần xin Vương tha thứ thì dù có phạm phải sai lầm cấp mấy đi chăng nữa cũng có thể được miễn tội chết.”
Lăng Đại tổng quản nói ra rất nhẹ nhàng, nhưng làm gì có chuyện Quân Đình cho nàng danh phận. Chắc hắn chỉ ước gì được chặt nàng ra làm tám khúc, lột da cho chó ăn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận