Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm đó, Lạc Hàn Đông không chạm vào cô nữa. Nhưng khi Thịnh Hạ tỉnh dậy vào sáng hôm sau, cô vẫn thấy mình đang nằm gọn trong lồng ngực anh ta, dù tối qua cô đã cố nằm sát mép giường.

Và thứ cự vật to lớn, ương ngạnh đó lại đang cọ xát vào thắt lưng cô.

Cô không dám cử động.

“Hôm nay tôi có thể đưa em đi.” Người đàn ông đột ngột lên tiếng.

Thịnh Hạ kinh ngạc, vội quay đầu lại nhìn anh ta.

“Tôi chưa bao giờ làm ăn thua lỗ.” Người đàn ông vừa tỉnh, giọng nói khàn khàn đầy gợi cảm. Anh ta nhìn cô, chậm rãi hỏi: “Em có thể cho tôi cái gì?”

Thịnh Hạ rùng mình. Cô phải thể hiện rằng cô hoàn toàn tin tưởng anh ta. Đó là điều anh ta muốn.

Cô do dự, rồi vươn bàn tay run rẩy, thăm dò vào bên trong bộ đồ ngủ của anh ta, nhẹ nhàng nắm lấy cự vật đang bừng bừng sức sống.

Nó vừa to vừa nóng. Một tay cô cầm không xuể. Mặt cô đỏ bừng. Cô nhắm mắt, cúi đầu, vụng về ngậm lấy quy đầu to lớn. Kỹ năng của cô quá trúc trắc, hàm răng non nớt vài lần cọ phải thân gậy.

Cô sợ hãi ngẩng lên, thấy vẻ mặt người đàn ông vẫn không thay đổi.

Tim cô thót lại. Đoán sai rồi. Đây không phải điều anh ta muốn.

Cô vừa định nhả ra, Lạc Hàn Đông đã giữ chặt đầu cô. Giọng anh ta trở nên khàn đặc: “Đây là lựa chọn của em.”

Anh ta giữ đầu cô, đâm rút hơn chục lần trong miệng cô, rồi kéo quần áo cô xuống, đè cô nằm sấp. Côn thịt mơn trớn vài cái ở hoa huyệt đã ướt át, rồi hung hãn đâm vào.

“A…” Thịnh Hạ bị cắm đến không nhịn được, kêu lên.

Lưng cô bị bàn tay to lớn của anh ta đè chặt. Vì khoái cảm mãnh liệt, mỗi lần anh ta thúc vào, cô đều rên rỉ. Cô cảm thấy mình thật hạ tiện, vội bịt miệng lại.

Người đàn ông dường như biết ý đồ của cô. Anh ta vặn tay cô ra sau eo, siết chặt bằng một tay. Tay kia luồn về phía trước, nhào nặn bầu ngực cô. Khoái cảm liên tục ập đến.

“Anh Đông… A… A… Anh Đông…” Cô nức nở rên la. Cảm giác vừa đau vừa sướng khiến cô chỉ biết lắc đầu. Dâm thủy dưới thân đã nhầy nhụa. Chỉ vài phút, cô đã bị đâm đến bụng dưới co thắt, đạt cao trào.

Người đàn ông rút côn thịt ra, dâm dịch lập tức trào ra.

Anh ta quệt lấy thứ dịch lỏng đó, nằm ngửa ra giường: “Ngồi lên. Tự mình di chuyển.”

Thịnh Hạ còn đang mơ màng, nghe lệnh, cơ thể đã ngoan ngoãn làm theo. Cô dạng chân, cưỡi lên eo anh ta.

Đúng lúc này, điện thoại trên bàn reo lên. Anh ta vỗ nhẹ vào mông cô, bụng dưới thúc mạnh lên. Thịnh Hạ run rẩy rên rỉ. Tư thế này quá sâu.

“Alo, chú Tần…” Anh ta thở dốc, trả lời điện thoại.

Tần Chung Hải ở đầu dây bên kia cười: “Sao còn chưa dậy?”

Lạc Hàn Đông lại ưỡn thắt lưng, thúc mạnh vài cái. Thịnh Hạ che miệng, nức nở: “Ưm… Ư… Ưm…”.

Tần Chung Hải nghe thấy, lập tức hiểu ra: “Thằng nhóc này… Chú cúp máy đây. Xong việc thì tới tìm chú.”

Lạc Hàn Đông ném điện thoại đi, bóp eo Thịnh Hạ, hung hăng thúc mạnh. Thịnh Hạ nước mắt giàn giụa. Lạc Hàn Đông thúc thêm hơn chục lần, cắm đến khi cô run rẩy, phun ra một dòng dịch nhỏ.

Anh ta vân vê thứ nước đó, bôi lên ngực cô, giọng khàn khàn giễu cợt: “Cái miệng nhỏ ở dưới, so với cái miệng ở trên, thành thật hơn nhiều.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận