Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không cần~ ô ô, không cần~”
“Cầu xin anh dừng lại đi!”
“Phó Hi cầu xin anh, đừng như vậy”
Trước ngực cùng dưới thân không ngừng truyền đến cảm giác đau đớn, làm Lâm Tiêu Tiêu nhịn không được khóc oà. Đau nhất vẫn là dưới hạ thân, cô không kiên nhẫn kẹp chặt bụng muốn đem đồ vật bên trong thân thể đẩy ra, kết quả hoàn toàn ngược lại, như đang chủ động bao lấy cắn mút dương vật. Phó Hi liên tiếp giã mấy chục cái, không có kỹ xảo gì, không chút lưu tình, mỗi lần đều cắm mạnh nguyên cây, nghiền đến hạ thân của cô nóng rát đau xót. Một vòng lại một vòng dằn vặt, mặc sức thọc lút cán lại rút ra cả cây, tiểu huyệt cuối cùng cũng phản ứng sinh lý chảy ra một chút nước, thoáng bôi trơn một ít. Lúc này vẻ mặt thống khổ của cô mới cuối cùng lơi lỏng vài phần. Tay bị trói, chân bị đè, Lâm Tiêu Tiêu không có cách nào phản kháng, chỉ có thể dùng đôi mắt gắt gao mà trừng trừng nhìn: “Phó Hi, anh không phải là người!”
Nước mắt không tiếng động từ khóe mắt chảy xuống, vỡ đầy đất, tích ở thành một vũng nước trong suốt trên sàn nhà. Thấy cô khóc trong im lặng, Phó Hi đột nhiên dừng lại. Hắn do dự một chút, chậm rãi vươn tay, cuối cùng khi sắp chạm đến mặt cô lại lúng túng thu về.
“Thật xin lỗi.” Hắn nắm chặt nắm tay, trầm giọng nói.
“Hô.” Lâm Tiêu Tiêu cười lạnh một tiếng, “Tôi có thể thọc anh một đao, rồi nói một tiếng xin lỗi là xong sao?”
Mặc nước mắt đan xen trên mặt, bên môi lại lạnh nhạt ý cười hình thành một loại mỹ cảm kỳ dị. Phó Hi từ trong thân thể cô lui ra, trầm mặc cởi bỏ cà vạt đang trói tay cô.
Lâm Tiêu Tiêu nghiêng đầu, hung hăng mà cắn cánh tay hắn.
“… ” Phó Hi ăn đau đến nhíu mày, tùy ý cô phát tiết, không rên một chữ.
Cô cắn đến khi khớp hàm run lên, mới buông ra. Để lại một dấu cắn thật sâu rớm máu trên tay người đàn ông.
“Tôi cả đời này không muốn gặp lại anh nữa.”
Lâm Tiêu Tiêu lung lay đứng lên, chịu đựng đau đớn giữa hai chân, mặt vô cảm đi qua. Phó Hi không dám ngăn cản, cầm lấy cái chăn mỏng trên sô pha, phủ lên thân thể trần truồng của cô.
“An Na không phải vị hôn thê của anh, anh với cô ta chỉ là bạn bè lớn lên với nhau từ nhỏ, chưa từng có ước định gì.”
Hắn đi theo sau lưng cô, thấp giọng giải thích nói.
“Với tôi chả có ý nghĩa gì.”
Lâm Tiêu Tiêu thẳng tắp vào phòng ngủ, “Phanh” đóng cửa lại.
Cô dựa vào trên cửa, ngơ ngác mà đứng trong chốc lát, sau đó như là bị khó thở, chậm rãi ngồi xổm xuống, cuộn thành một đoàn nho nhỏ. Chôn mặt ở cánh tay, không rõ biểu tình. Ngoài kia, Phó Hi nhìn chằm chằm cánh cửa, bỗng dưng đỏ hốc mắt.

Khi nhận được thư mời lễ chiếu đầu của Thẩm Thư Lạc gửi tới, Lâm Tiêu Tiêu đang ở phòng khách dọn dẹp. Cô đem toàn bộ gia cụ bài trí lại một lượt, khi nhìn sẽ lừa mình dối người quên đi chuyện từng phát sinh ở đây.
【 Em đã nhận được. 】 Lâm Tiêu Tiêu gửi tin nhắn cho Thẩm Thư Lạc xong, lại gửi thêm: 【 Đi lễ chiếu đầu có yêu cầu mặc lễ phục không ạ? 】 cô chưa bao giờ được mời đi những trường hợp thế này, không tránh khỏi lo lắng.
Đến sáng ngày hôm sau, mới nhận được tin nhắn trả lời: 【 Quần áo thường ngày là được, chủ yếu tham gia đều là truyền thông cùng các nhà phê bình điện ảnh, không cần lo lắng. Xin lỗi em, ngày hôm qua đóng phim suốt đêm, vừa mới sờ đến di động, nên trả lời hơi chậm. 】
Theo sát lại là một tin: 【 Chào buổi sáng, Tiêu Tiêu. 】
Tay nắm di động lạnh băng , nhưng trong lòng Lâm Tiêu Tiêu lại ấm áp. Thẩm Thư Lạc không hổ là một người đàn ông ôn nhu, cô ôm di động ở trên giường lăn một vòng, cảm thấy tâm hồn thiếu nữ của mình đang chậm rãi sống lại.
Thẩm Thư Lạc tri kỷ mà gửi tới tận hai lá thư mời, cô hỏi qua bạn bè trong ngành, chỉ có Hồ Điệp rảnh ngày đó. Vì thế hai người cùng nhau đi.
Bát quái là thiên phú của phụ nữ, dọc theo đường đi Hồ Điệp luôn hỏi không ngừng: “Loại thư mời kiểu này, rốt cuộc cậu nhận được từ nơi nào?”
Lâm Tiêu Tiêu ra vẻ thần bí mà ghé vào tai cô ấy, nhẹ giọng nói: “Là Thẩm Thư Lạc cho mình.”
“Thẩm Thư Lạc?!” Hồ Điệp khiếp sợ mà mở to hai mắt nhìn, “Đúng rồi, ngày đó, cái ngày mà cùng Thẩm đạo uống rượu, có em gái nào đó nói, lúc ấy người cùng cậu đi vào ghế lô chính là Thẩm Thư Lạc. Lúc ấy tớ còn không tin, xem ra thật sự là Lạc ảnh đế rồi.”
Hồ Điệp dùng khuỷu tay, chọc chọc Lâm Tiêu Tiêu, ái muội cười, “Hai người rốt cuộc là thông đồng với nhau từ khi nào? Yên tâm, tớ tuyệt đối sẽ không nói cho người khác.”
“Quen nhau từ đi đóng cùng phim.” Lâm Tiêu Tiêu cũng không che giấu, bọn họ thật là chỉ đóng chung một lần thôi.
“Hết rồi?”
“Hết rồi.”
“Cái gì, cậu thật là nhạt nhẽo.” Hồ Điệp mặt đầy thất vọng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận