Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong vòng vài ngày, tin hoàng đế có tân sủng mới đã lan truyền khắp kinh thành. Thậm chí có người đánh lên Ngự Thiện Phòng chủ ý, muốn biết bệ hạ rốt cuộc ăn cái gì, mới có thể như thế long tinh hổ mãnh.
Tin Vị tân sủng Thái Cực Điện ở kinh thành đều truyền khắp lớn trạch, mọi người đều ở suy đoán thân phận của tân sủng này. Nhưng mà sau khi đoán được tất các tên tuổi của phi tần trong cung, đều cảm thấy không giống.
Vì thế có người đoán được Ninh Dương trưởng công chúa trên đầu.
Nhưng trưởng công chúa gần đây đúng là ở Lưu Vãn Điện dưỡng bệnh, nghe nói thích khách còn không có bắt được. Hơn nữa hoàng đế muốn nạp trưởng công chúa, Thái Hậu nương nương tuyệt đối sẽ không thờ ơ.
Mọi người một lần nữa nghi ngờ.
Bên ngoài suy đoán xôn xao, hoàng đế phảng phất không nghe thấy, ngày ngày đem giấu đến kín mít, mỗi ngày ngủ lại Thái Cực Điện. Nghe nói là trừ bỏ cung nhân hầu hạ bên người, người khác đều không thấy được mặt. Kim ốc tàng kiều bất quá như vậy.
Mặc dù chuyện này có chút thái quá, nhưng hoàng đế vẫn là người tàn nhẫn và tinh vi trong các vấn đề chính sự, thậm chí còn lợi hại hơn tiên đế, khiến cả triều văn võ không thể tìm ra cách thuyết phục.
Vài cơn gió thu ùa về, chiều mưa thu lất phất.
Bên ngoài cửa sổ Chu, ngọn cây bị mưa rửa sạch, mặt đất vàng óng, trong điện ánh nến lập lòe đỏ rực.điên đảo gối chăn, thiếu nữ rên ɾỉ đứt quãng mà vang, thật lâu mới bình ổn đi xuống.
Dưới tấm màn giường, Tiêu Huyên xốc lên đệm chăn, đem cả người thiếu nữ ướt đẫm mồ hộ ôm vào trong ngực, để tránh nàng cảm lạnh.
“Người tới.”
Cung nữ lặng lẽ đi vào, rũ mắt xuống, bưng một bát thuốc còn ấm vào trong màn ngủ.
Tiêu Huyên hôn tỉnh nàng, làm nàng uống xong đi, lại ngậm viên mứt hoa quả uy qua, không kiên nhẫn mà vẫy vẫy tay, trong điện liền lui đến không còn một mảnh.
Đệm chăn đã bị mồ hôi hai người làm ướt, đắp lên người rất nặng nề,Tiêu Huyên đá xuống dưới giường. Hắn xoay người, đem Ninh Oản đè ở dưới thân.
Vị ngọt của kẹo trái cây vẫn còn đọng lại trong kẽ răng, Tiêu Huyên chậm rãi dùng đầu lưỡi liếm liếm, mơ hồ hỏi “Còn chịu nổi không?”
Thiếu nữ giương mắt sợ hãi, thấy đáy mắt hắn thâm trầm màu đen, căng da đầu gật đầu.
Tiêu Huyên cười nhẹ, “Thật ngoan……”
Tiêu Huyên thật sự rất muốn ngày ngày cùng nàng ở bên nhau. Nhưng mà lời tiên tri của Vân Trần quả thực đúng, nàng mỗi lần được sủng ái. Lúc sau, sắc mặt trắng bệch, toàn thân mệt mỏi, căn bản không rời đi dược. Tiêu Huyên cố kỵ cái này, chỉ phải cố nén du͙c vọng, cách mấy ngày mới cùng nàng hoan ái một lần. Bởi vậy mỗi lần sủng ái, Tiêu Huyên không lăn lộn nàng vài lần, tuyệt đối sẽ không dừng lại, hỏi một câu chỉ là cho nàng thể diện thôi.
Ninh Oản lộ ra ánh mắt thảm đạm.
Uy Nhuy cùng Kiêm Gia không biết bị hắn điều đi chỗ nào vậy, nàng cũng không dám hỏi, sợ hỏi ra là một kết quả xấu. Hiện tại cung nữ bên người tên đều không cho nàng biết. Về phần Vân Trần, nghe nói hiện tại uống dược là bị Vân Trần sửa đổi, hiện tại hắn không có nguy hiểm tính mạng đi.
Về phần Thái Hậu……
Ninh Oản trong lòng đau xót.
Thái Hậu chắc chắc biết “Trưởng công chúa” ở Lưu Vãn Điện là giả, lại chưa bao giờ phái bất kỳ ai đến đây.
Có thể là sinh khí nàng cùng Vân Trần có tư đi.
Nàng lẳng lặng mà nhắm mắt lại.
Chẳng lẽ bị Tiêu Huyên giam cầm cả đời……
Nàng không dám nghĩ tới.
“Búi nhi suy nghĩ cái gì?”
Nàng tức khắc bừng phát giác chính mình thất thần, vội vàng thuận theo nói “Suy nghĩ bệ hạ.”
“Trẫm không phải ở trước mắt nàng sao, còn suy nghĩ?”
Tiêu Huyên xem biểu tình nàng, biết nàng suy nghĩ cái gì. Nhưng mà hứng thú hắn đang dâng trào, lười tra hỏi thêm, tiếp tục mang theo nàng, đắm chìm trong du͙c vọng
Tiếng da thịt va chạm như vũ bão vang lên bên trong tấm màn ngủ. Thiếu nữ không quan tâm đến tình triều dâng trào, biết vừa rồi mình chọc tức hắn, nàng chỉ dám ưỡn người hết mức, đầy dụ hoặc để lấy lòng hắn.
“Bệ hạ.”
Bên ngoài có người gõ cửa, Ninh Oản cả kinh, ngược lại bị Tiêu Huyên lật người, kiều mị rên ɾỉ từ phía sau.
Người nọ quả nhiên không gõ nưa . Ninh Oản có chút nhẹ nhõm, còn tưởng rằng người đã đi rồi.
Cơn mưa mùa thu bên ngoài lớn điện lạnh một lúc. Một bóng đen lặng lẽ đứng, lắng nghe tất cả những tiếng rên ɾỉ khe khẽ trong lớn điện
Vẻ mặt của hắn cực kỳ đạm mạc, tựa hồ không chút dao động. Chỉ là ống tay áo phía dưới tay đã nắm chặt đến trắng bệch.
Thật lâu sau, vạt áo của hắn bị mưa thu làm ướt sũng, lúc này mới nhìn thấy trong lớn điện ngọn nến lặng yên, phảng phất có một đôi tình nhân mệt mỏi ôm nhau, nhỏ giọng thì thầm.
“Vào đi.”
Hắn từ mưa gió đi vào trong điện, mang theo xơ thể ẩm ướt cùng bóng đêm dày đặc. Tiêu Huyên khoác áo ngoài, ngồi ở thượng đầu, thần sắc nhàn nhạt.
“Ngươi cũng biết Sở Vân Hách đánh thắng trận?”
“Thần biết.”
Hắn tự xưng thần, bởi vì hắn cũng không phải ám vệ chân chính của Tiêu Huyên.
Trả lời xong, hắn vô thức liếc nhìn căn phòng, chỉ thấy rèm ngủ buông xuống, không có bóng dáng mảnh mai của thiếu nữ.
“Nàng đã sớm không thuộc về ngươi.” Tiêu Huyên lạnh giọng nhắc nhở.
Bị một câu chọc tới miệng vết thương, hắn thấp mắt, im lặng không nói.
Đúng vậy…… Hắn từ quỷ môn bò lại nhân gian, Tiêu Huyên liền cho hắn hai lựa chọn.
Hoặc là lấy lại tất cả những gì thuộc về hắn, hoặc là bảo vệ Ninh Oản.
Hắn từ bỏ Ninh Oản.
Hắn chỉ có thể từ bỏ Ninh Oản.
Cho nên Tiêu Huyên ở trước mặt hắn không hề cố kỵ.
Hắn nhìn về phía Tiêu Huyên, nhớ tới các triều thần đánh giá hắn.
Tuy tuổi còn trẻ nhưng cũng không nên coi thường, chê hành chi thuật giỏi hơn thầy. Trước mặt Tiêu Huyên, họ cảm thấy một cảm giác áp bức mạnh mẽ hơn so với tiên đế trước đây.
Hắn đồng ý với đánh giá này.
Bởi vì, xét về nội tâm của hoàng đế, hắn có cảm giác sâu sắc hơn bất kỳ ai khác.
“Nghĩ kỹ rồi?”
Thanh âm Tiêu Huyên đánh gãy suy nghĩ của hắn, Sở Duy Vân nói “Thần nguyện đi tới biên giới.”
“Vậy thì đi đi .” Tiêu Huyên nhẹ giọng nói, “Đây là cơ hội tốt nhất, cũng là cơ hội cuối cùng. Rốt cuộc ở trong mắt người ngoài, ngươi đã sớm chết.”
“Thần đã hiểu.”
Sau khi hắn đứng dậy, Tiêu Huyên bỗng nhiên bổ sung “Nếu sự việc thành công, ngươi liền ở lại biên giới đi.”
Không cần trở về, cũng không cần xuất hiện trước mặt Ninh Oản.
“…… Là.”
Bóng người không tiếng động biến mất trong bóng đêm, Tiêu Huyền lẳng lặng ngồi một lát, mới xoay người đi vào phòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận