Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bạch Mộc xoay người, lùi nhanh về phía sau, cố gắng để toàn thân mình được bao bọc bởi ánh nắng mặt trời gay gắt – thứ vũ khí duy nhất nàng có lúc này. Những mảnh thủy tinh từ ngọn đèn dầu vỡ vụn vương vãi khắp nơi, dầu loang ra, bấc nến phụt tắt tỏa ra một làn khói đen cùng mùi khét lẹt.
Không có ai ở đó cả. Ngoài ngọn đèn dầu hỏng nằm chỏng chơ, không gian xung quanh trống rỗng đến rợn người.
Nhưng cảm giác bị theo dõi, bị một ánh mắt vô hình xoi mói càng lúc càng mãnh liệt. Nó như những cái gai nhọn châm vào da thịt nàng. Bạch Mộc không dám chần chừ thêm giây phút nào nữa, cũng chẳng dám ngoái đầu nhìn lại, nàng xoay người lao vụt ra khỏi cánh cửa, chạy thục mạng về phía ánh sáng.
Cảm giác ấy giống hệt tâm lý của những đứa trẻ mỗi tối tắt đèn đi ngủ. Cứ nghĩ rằng “Ma quỷ sẽ không thể tấn công nếu mình trốn kỹ dưới lớp chăn”. Vừa tắt công tắc đèn là phải chạy thật nhanh, nhảy tót lên giường, trùm chăn kín mít, ngay cả ngón chân cũng phải co lại, không dám để lộ ra ngoài dù chỉ một chút.
Ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi lên người nàng, dần dần xua tan đi cái giá lạnh thấu xương và nỗi sợ hãi ban nãy.
Ở một góc khuất mà nàng không thể nhìn thấy, ngay ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, một bóng đen cao lớn đứng lặng im. Nó dừng lại ngay rìa vệt nắng, dường như e ngại sự thiêu đốt của mặt trời, rồi từ từ lùi sâu vào trong bóng tối, hòa làm một với màn đêm vĩnh cửu.
Bạch Mộc thở hồng hộc, ngoảnh đầu lại nhìn cánh cửa bếp đã đóng chặt. Nàng tiếp tục đi dọc theo con đường mòn bên ngoài thêm vài phút thì thấy một cánh cửa sắt nhỏ.
Lòng nàng trào dâng một niềm vui sướng khôn xiết. Người con gái nhấc chân, chạy lon ton đến đó như nhìn thấy hi vọng sống sót. Nhưng nụ cười trên môi nàng nhanh chóng vụt tắt, độ cong nơi khóe miệng từ từ hạ xuống, thay vào đó là sự thất vọng tràn trề.
Cánh cửa ấy đã bị khóa chặt bằng một ổ khóa sắt to tướng, rỉ sét. Nàng dùng hết sức đẩy mạnh, sợi xích sắt va vào nhau vang lên tiếng “rầm rầm” trầm đục, như đang chế nhạo sự ngây thơ của nàng.
Phải rồi, ngày thường đến cửa sổ trong lâu đài cũng bị niêm phong kỹ càng, thì làm gì có chuyện xuất hiện một cánh cửa không khóa để cho nàng dễ dàng chạy thoát như thế chứ.
________________

Đêm hôm đó.
Bạch Mộc tắm rửa xong xuôi, quấn khăn bước ra ngoài thì thấy con dơi nhỏ kia đang treo ngược mình trên trần nhà. Nó lấy đôi cánh da đen kịt che kín mít cơ thể, trông như một quả dọi màu đen đung đưa. Dù nàng đã dỗ dành, an ủi đủ kiểu nhưng có vẻ nó vẫn rất giận dỗi vì ban ngày nàng đã không chịu dẫn nó đi cùng.
Khăn bông mềm mại lau qua đuôi tóc còn ướt đẫm nước. Đêm nay, Bạch Mộc cảm thấy cơ thể mình mệt mỏi rã rời một cách khác thường. Bụng dưới bắt đầu đau âm ỉ, cảm giác nặng nề, khó chịu len lỏi khiến nàng chẳng còn tâm trí đâu mà dỗ dành con dơi đang hờn dỗi trên cao kia.
Nàng thổi tắt ngọn nến, để căn phòng chìm vào bóng tối yên tĩnh.
Một lúc lâu sau, trên trần nhà bỗng xuất hiện hai đốm sáng đỏ rực. Con dơi nhỏ hé đôi cánh, đầu tiên là chớp chớp mắt, sau đó nghiêng đầu nhìn xuống giường. Người con gái nằm đó, hơi nhíu mày, cuộn mình trong chăn bông, hơi thở có phần nặng nề, dường như giấc ngủ không được yên bình cho lắm.
Nó quan sát nàng một lúc lâu, rồi thở ra một tiếng rất khẽ, nghe tựa như tiếng thở dài đầy nhân tính của con người. Hồi sau, nó buông mình rơi xuống, vỗ cánh nhẹ nhàng đáp xuống cạnh gối nàng. Nó dùng cánh, vụng về vỗ nhẹ vào lưng nàng, hệt như đang vỗ về, an ủi một đứa trẻ đang gặp ác mộng.
Ngày thứ ba sau khi Luis rời đi.
Bạch Mộc nằm bẹp trong phòng suốt cả ngày trời. Cơn đau quặn thắt ở bụng dưới như có ai đang dùng tay xoắn lấy ruột gan nhắc nhở nàng rằng: “bà dì” đã ghé thăm.
Nàng xoa xoa bụng, trán lấm tấm mồ hôi, trong lòng bỗng dấy lên một nỗi lo lắng mơ hồ. Trong tiềm thức, nàng chợt mong người đàn ông lạnh lùng ấy có thể về sớm một chút. Tốt nhất là về trước khi mùi máu kinh nguyệt nồng nặc lan tỏa khắp nơi.
Bạch Mộc hoảng sợ trước suy nghĩ điên rồ này của mình. Vào cái lúc cơ thể đang chảy máu không kiểm soát, là miếng mồi ngon nhất cho bọn ma cà rồng, mà nàng lại mong chờ một con quỷ hút máu đến bảo vệ mình ư? Có điên mới làm thế! Người con gái lắc đầu nguầy nguậy, tự ép mình trục xuất cái ý tưởng quái đản, tự sát ấy ra khỏi đầu.
Nhưng cái bụng của nàng cũng chẳng biết điều chút nào. Ngày hôm sau tỉnh dậy, Bạch Mộc đã cảm nhận được một luồng nhiệt ẩm ướt chảy dọc xuống bắp đùi, nhỏ giọt xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Chất lỏng màu đỏ tươi, ấm nóng nhuộm đỏ cả làn váy ngủ trắng tinh. Mùi máu tươi nồng nặc, ngọt ngào và đầy kích thích lan tràn ra, hòa vào không khí, đậm đặc đến mức khiến cô hầu gái vừa bước vào đưa cơm đã phải đỏ ngầu cả hai mắt. Ả ta run rẩy, đặt vội khay cơm xuống rồi bịt mũi chạy biến ra khỏi phòng như chạy trốn khỏi một sự cám dỗ chết người.
Bạch Mộc không có cách nào hỏi những người phụ nữ khác ở đây xem họ vượt qua kỳ kinh nguyệt như thế nào. Bởi vì nàng ngờ rằng, những nữ ma cà rồng xinh đẹp kia có lẽ chẳng bao giờ phải chịu đựng nỗi khổ sở này của loài người.
Dòng máu nóng hổi vẫn tiếp tục trào ra giữa hai chân. Bạch Mộc không còn cách nào khác, đành phải lấy một chiếc khăn tắm mới, cắt ra, vụng về tự chế cho mình một miếng lót tạm bợ. Bụng dưới đau như muốn nứt ra, nàng quấn chăn, cuộn tròn người lại như một con tôm luộc, cố gắng chịu đựng từng cơn co thắt.
Mùi hương của máu tươi – thứ hương vị tuyệt diệu nhất đối với loài huyết tộc – cứ thế lan tỏa, mời gọi. Vài cô hầu gái đi ngang qua hành lang phải cố gắng cắn chặt môi, móng tay cắm sâu vào da thịt để chống lại cơn khát máu điên cuồng, giữ khoảng cách xa nhất có thể với căn phòng đầy cám dỗ kia.
Con dơi nhỏ không chịu nổi cái mùi kích thích ấy, nó bay vào góc xa nhất trong căn phòng, nằm co ro ở đó. Nó vùi hẳn cái đầu nhỏ vào trong đôi cánh da, cố gắng bịt kín mọi giác quan để không cho mùi thơm ấy bay vào mũi, kích động bản năng nguyên thủy của mình.
Hoàng hôn buông xuống, mang theo bóng tối nuốt chửng mọi vật. Một bóng đen dài ngoằng trải từ trong bếp, leo lên tường thành, uốn lượn như một con rắn khổng lồ. Nó men theo mùi hương quyến rũ ấy, lần mò đến nơi phát ra thứ mùi thơm nồng đậm nhất.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận