Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

kết quả
“, Đái Na nói, ”
Hôm nay chị mới điều tra, chị hi vọng mấy ngày nay em sẽ tỏ ra hơi yếu thế, như vậy khi mọi chuyện sáng tỏ thì hiệu quả của việc xoay chuyển tình thế càng tốt.
Đường Đường gật đầu
“Đạo lý này rất đúng”
Bằng không hôm nay bị người ta ném chai nước vào người, cô vì cái gì mà phải nhịn xuống để được một điều nhịn chín điều lành.
Ngắt điện thoại, Đường Đường đem video mình tải xuống được hôm nay gửi cho Đái Na.
Bên kia Đái Na xem xong video liền trầm mặc nửa phút.
Video này không chỉ có thể dùng mà còn quá có ích!
Đường Đường thế này…
Đái Na cũng không rõ, cô lúc trước vẫn luôn thấy Đường Đường không quá có đầu óc nhưng hôm nay xem đoạn Video này thì cô thấy Đường Đường không chỉ có đầu óc mà còn quá có đầu óc.
Sau khi gọi điện, tâm tình của Đái Na xoay chuyển 180 độ, phải khi Minh Thiếu Diễm gọi điện đến liền nghe thấy tiếng cười của cô.
Minh Thiếu Diễm cảm thấy hôm nay cấp dưới của mình có chút không bình thường, hắn gọi điện xong liền vội vàng tiếp tục làm việc.
Hôm nay là trường hợp đặc biệt chứ bình thường hắn rất ít khi mang công việc về nhà.
Lúc 10 giờ tối, Minh Thiếu Diễm cảm thấy mệt nên tạm thời nghỉ ngơi một chút.
Trong lúc nghỉ ngơi, Minh Thiếu Diễm rất muốn uống một ly cà phê, loại cà phê Lam Sơn yêu thích của hắn.
Suy nghĩ một chút về tay nghề của dì Trình, Minh Thiếu Diễm lại lùi bước, hắn nhìn chằm chằm vào đồng hồ nửa phút rồi ra khỏi thư phòng.
Minh Thiếu Diễm tìm thấy dì Trình dưới tầng 1, dì Trình còn tưởng hắn muốn tìm thứ gì, kết quả lại nghe thấy Minh Thiếu Diễm nói,
“Làm phiền dì Trình lên tầng một chuyến, dì bảo Đường Đường pha giúp tôi một ly cà phê.”
Dì Trình không thể hiểu được:
“Không phải chính cậu đi là được sao?”
Minh Thiếu Diễm liền cự tuyệt!
Không lâu trước đây hắn còn tỏ ra ghét bỏ tay nghề của Đường Đường thì bây giờ làm sao có thể mở miệng yêu cầu?
“Tôi còn đang vội, tôi lên trước đây.”
Minh Thiếu Diễm xoay người lên lầu, không biết hắn nghĩ gì mà đi được 2 bước liền nói thêm một câu,
” Đừng nói cho Đường Đường biết là tôi cố ý yêu cầu.”
Dì Trình:….
Đường Đường đang ở trong phòng xem sách toán, bên ngoài có người gõ cửa.
Ngoài cửa dì Trình sắc mặt vi diệu lại kỳ quái đang đứng.
Đường Đường gọi dì Trình vào bên trong, hỏi dì ấy xem đã có chuyện gì.
Dì Trình làm việc ở Minh gia nửa đời người, dì vẫn luôn cảm thấy Minh Thiếu Diễm so với bạn cùng lứa thành thục ổn trọng hơn nhiều.
Nhưng hành động vừa nãy của hắn thật sự muốn có bao nhiêu ấu trĩ thì có bấy nhiêu.
Minh Thiếu Diễm không muốn cho Đường Đường biết thì dì Trình sẽ không nói!
Già đầu rồi còn cùng một đứa trẻ tranh mặt mũi, có xấu hổ hay không!
Dì Trình ho khan một tiếng, giả bộ thở dài,
“Đường Đường à, chú nhỏ cháu tối nay muốn tăng ca.
Dì muốn pha cho nó một ly cà phê nhưng mà cháu cũng biết tay nghề của dì…”
Dì Trình càng nói càng cảm thấy mặt già của mình không chịu được nữa,
“Cháu có đang rảnh không, nếu không…”
Minh Thiếu Diễm vẫn còn làm việc sao, kiếm tiền thật sự không dễ.
“Cháu lập tức đi xuống”
, Đường Đường buông cây bút trong tay,
“Cũng không tốn bao nhiêu thời gian, cháu đọc sách cũng lâu, vừa lúc nên đi dạo một chút.”
Mau nhìn đi!
Đứa nhỏ này thật dễ nói chuyện, còn thoải mái hào phóng hơn Minh Thiếu Diễm nhiều!
Dì Trình càng nhìn càng thích, vô cùng cao hứng đi theo phía sau Đường Đường, xem cô pha cà phê.
Minh Thiếu Diễm thích nhất là cà phê nguyên vị, giống hệt sở thích của cô, vì thế máy xay cà phê trong nhà cũng thuộc loại hình nón thủ công.
Xay cà phê xong lại pha cà phê, chỉ sau vài phút trong phòng liền tràn ngập hương cà phê.
“Cháu lên trên thì thuận tiện đưa cho chú nhỏ đi, nó ở trong thư phòng.
Dì còn phải dọn dẹp phòng bếp một chút.”
Đường Đường gật đầu đem cà phê lên tầng hai, gõ gõ cửa thư phòng.
“Vào đi”
, âm thanh Minh Thiếu Diễm nhàn nhạt.
Đường Đường đẩy cửa tiến vào, ngòi bút trong tay Minh Thiếu Diễm dừng lại một nhịp, vốn nghĩ rằng dì Trình sẽ đem lên không ngờ lại là Đường Đường.
Trong lòng hơi gợn sóng, trên mặt lại vẫn như cũ duy trì hình tượng ổn trọng, dùng bộ dáng của trưởng bối nói,
“Phiền cháu rồi.”

“Không phiền”
, Đường Đường đem cà phê đặt trên bàn làm việc Minh Thiếu Diễm,
“Sao tối rồi mà chú vẫn còn làm việc?”
Đây là lần đầu tiên Đường Đường vào thư phòng của Minh Thiếu Diễm, phòng rất lớn, lượng sách trong phòng lại còn lớn hơn, trước mặt Minh Thiếu Diễm đặt một tập tư liệu rất dày không biết là gì.
Đường Đường nắm chặt cơ hội quan tâm Minh Thiếu Diễm,
“Buổi tối vẫn nên cố gắng uống ít cà phê, để tránh mất ngủ.”

“Ừ”
, Minh Thiếu Diễm ưu nhã uống một ngụm, mùi hương quen thuộc tràn ngập vị giác, vừa lòng cực kỳ.
Minh Thiếu Diễm cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, Đường Đường sao có thể pha ra loại cà phê phù hợp với khẩu vị hắn như vậy?
Thậm chí tay nghề so với vị chuyên gia pha chế lần trước còn muốn tốt hơn.
Chỉ bằng cái kỹ thuật này, Minh Thiếu Diễm cảm thấy hiện tại hắn hoàn toàn có thể giữ Đường Đường lại trong nhà.
Suy nghĩ thay đổi, Minh Thiếu Diễm dưới tình huống hắn không phát hiện ra lại hòa hoãn xuống ngữ khí,
“Ngày thường đều là sáng uống cà phê, nhưng hôm nay lại còn tồn lại vài công việc phải giải quyết nên phải uống một ly để thanh tỉnh.”
Nếu Đường Đường đủ thông minh nói không chừng có thể nghe hiểu ý tứ trong câu nói trước của hắn.
“Chú nhỏ vất vả”
, Đường Đường quả nhiên đủ thông minh, lập tức thuận côn thúc ngựa,
“Lúc trước đều là dì Trình pha cà phê sao?”

“Lúc trước trong nhà có chuyên gia pha chế, sau đó bởi vì vài vấn đề cá nhân nên xin nghỉ việc.”
Vì vậy gần đây chưa mời chuyên gia pha chế mới mà tay nghề của dì Trình lại không thể chịu nỗi nên buổi sáng còn chưa uống cà phê đã đi làm sao?
Thật thảm, Đường Đường nghĩ thầm,
“Vậy nếu không, trước khi chuyên gia pha chế mới đến, mỗi buổi sáng cháu sẽ giúp chú pha cà phê”
, đột nhiên lại nghĩa đến câu
“Miễn cưỡng”
lần trước của Minh Thiếu Diễm, vì thế cô lập tức bổ sung một câu,
“Tuy rằng tay nghề cháu không phải rất tốt, nhưng pha nhiều thêm vài lần thì hẳn sẽ tốt hơn.”
Không không không, với tay nghề hiện tại đã vô cùng, vô cùng tốt rồi.
Cà phê, hắn vừa lòng, Đường Đường thông mình biết điều, hắn lại càng hài lòng hơn.
Bây giờ hắn nhìn cô cháu gái xinh đẹp trước mắt này cảm thấy thuận mắt hơn không ít, cho nên tâm tình thoải mái cùng Đường Đường nói nhiều hơn vài câu.
Trong chốc lát, nhìn thời gian vậy mà đã mười một giờ.
“Thời gian không còn sớm, ngày mai còn phải đi học, cháu nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Cháu còn vài nội dung phải xem nữa”
, Đường Đường tính nội dung ôn tập hôm nay,
“Sau khi xem xong cháu lập tức đi ngủ.”
Nghiêm túc đến như vậy?
Minh Thiếu Diễm kinh ngạc nhìn Đường Đường một cái, nghĩ nghĩ nói,
“Ngày mai bảo Jason mời một vị gia sư tới, kiến thức bị mất đi nhiều, mời giáo viên đến dạy thì càng hiệu quả hơn.”

“Cảm ơn chú nhỏ”
, so sánh với lúc mới gặp Minh Thiếu Diễm, hiện tại Đường Đường cảm thấy dù Minh Thiếu Diễm mặt vẫn không cảm xúc nhưng lại có chút ôn nhu,
“Vậy cháu lên đây.”

“Ừ”
, Minh Thiếu Diễm gật đầu,
“Đi đi.”

“Thức khuya có hại cho cơ thể, chú nhỏ cũng đã bận rộn cả ngày.
Chú vẫn nên nghỉ ngơi sớm một chút, ngủ ngon.”

“…
Biết rồi.”
Thẳng đến khi Đường Đường ra khỏi phòng, Minh Thiếu Diễm mới buông bút trong tay, tựa người vào lưng ghế.
Vốn dĩ cũng không phải rất mệt nhưng không biết vì sao khi nghe xong câu ngủ ngon, lại nhìn tư liệu trước mắt liền không còn tâm tình nữa.
Ở trên ghế nghỉ ngơi gần hai phút, Minh Thiếu Diễm ném bút xuống vòng ra bàn làm việc.
Có việc gì thì để đó mai làm, hắn là ông chủ, còn ai có thể phê bình hắn?
Không làm nữa, đi ngủ.
Mỗi ngày vào đúng bảy giờ bốn mươi phút Minh Thiếu Diễm sẽ xuất hiện dưới tầng,Đường Đường bởi vì không cần tham gia hoạt động chạy buổi sáng vậy nên cô chỉ cần đến lớp trước khi giờ tự học bắt đầu, vì thế thời gian xuất phát của cô và Minh Thiếu Diễm trùng nhau.
Tâm trạng vui vẻ bắt đầu ngày mới với một ly cà phê.
Vừa ra đến trước cửa, thừa dịp dì Trình không ở đây, Minh Thiếu Diễm đột nhiên nói với Đường Đường đang chuẩn bị lên xe,
“Tuy tình trạng hiện giờ không được tốt, nhưng cũng không cần phải quá nhẫn nhịn.
Cháu bây giờ không còn chỉ đơn độc một mình.”
Cũng không đợi Đường Đường trả lời, Minh Thiếu Diễm đã lên xe.
Đường Đường sửng sốt một chút sau đó nhìn chiếc xe đã không thấy bóng dáng cười cười.
Cô cũng không phải nhường nhịn ai mà là ở trong cái giới này quá lâu, cô đương nhiên hiểu rõ lấy lui làm tiến chính là biện pháp tốt nhất lúc này.
Trường học cách biệt thự Minh Thiếu Diễm không xa, nếu không kẹt xe thì chỉ mười phút là đến nơi.
Đường Đường đang ngồi trên xe nghe bài giảng lịch sử đột nhiên có chút hoài nghi.
Lúc trước khi Jason chọn trường này cho cô có lẽ không phải vì trường trung học phụ thuộc tốt mà là vì gần nhà?
Chờ tới trường rồi xuống xe, trời xui đất khiến lại gặp Phong Thiên Dương.
Phong Thiên Dương thấy Đường Đường ánh mắt sáng lên, tiến lên chào hỏi cùng cô.
Đường Đường đang muốn nói gì đó, đột nhiên lại thấy trong chiếc xe sau lưng cậu ấy đi xuống một người.
Vậy mà là Phong Khinh Dương?
Đường Đường hậu tri hậu giác phát hiện mình giống như đã xem nhẹ việc gì đó.
Chờ Phong Thiên Dương quen thuộc tự động mò qua, Đường Đường nhìn cậu chàng đẹp trai trước mắt nói,
“Tôi hình như còn chưa biết tên cậu?”

“Tôi tên là Phong Thiên Dương”
, cậu trừng mắt nói, sau đó quay đầu nhìn Phong Khinh Dương đang xụ mặt rồi tiến tới nói nhỏ bên tai Đường Đường, “Cái người có khuôn mặt như thù

Bình luận (0)

Để lại bình luận