Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đỗ Yểu Yểu thiếu chút nữa bật thốt lên ‘ngươi là ai’ nhưng sau đó vẫn nhịn lại được. Nam nhân này có thể là người nam chủ quen.
Nàng không dám nói lời nào. Ta bất động, địch sẽ động,
Nam tử ngồi trên tháp đứng dậy, chậm rãi đi qua tấm màn che, bước tới trước mặt Đỗ Yểu Yểu.
Đây là gương mặt vô cùng xa lạ, hàng mi dài rậm, dung nhan tuấn mỹ lại có chút sắc bén, tựa như mũi tên đã lên cung, chứa đầy ý xâm lược.
Đầu đội kim quan, thân mặc cẩm y, trên cổ còn đeo một chuỗi hạt đàn hương.
Đỗ Yểu Yểu cố gắng nhớ lại trong nguyên tác, cuối cùng cũng hiểu rõ được phần nào.
Người này – Thần Vương Sở Tuân.
Thần, còn có ý chỉ vương vị hoặc đế vương. Như vậy có thể thấy được độ sủng ái của đương kim hoàng đế đối với người này, đến cả phòng hào cũng khiến người ta hiềm nghi vị này có thể tranh giành vị trí với Thái tử.
Hoàng đế ngầm đồng ý cho Thần Vương tranh giành quyền lực với Thái tử ở trên triều.
Thái tử do Tiên Hoàng hậu sinh, còn Thần Vương lại là nhi tử độc nhất của Nguyễn Quý phi. Hoàng đế lại yêu thích Quý phi nên đương nhiên sẽ thiên vị cho Thần Vương phần nào đó.
Trong triều còn có tin đồn, nếu như không phải Thái tử tài đức, cẩn thận lại sáng suốt, từng bước đi đều không có chút sai sót nào thì chỉ sợ Đông cung đã đổi chủ từ lâu rồi.
Đáng tiếc cho Thần Vương, mặc dù lúc này đang nổi bật tỏa sáng, nhưng sau này lại gây ra cung biến, bị Thẩm Giai bắn tên bắn chết trước Thái Cực điện, phơi thây ba ngày.
“Yểu Yểu muội muội, kẻ sĩ ba ngày không gặp phải lau mắt nhìn nha!”
Sở Tuân không chê áo choàng trên người Đỗ Yểu Yểu bẩn, chỉ muốn tiến lên sờ mặt nàng: “Bây giờ lại cởi bỏ lớp trang điểm, làm cho Thẩm Giai luôn xoay quanh, yêu thích không thôi.”
Đỗ Yểu Yểu nghiêng đầu tránh đi: “Thần phụ bái kiến Thần Vương điện hạ.”
Lập tức vạch rõ ranh giới hai người bọn họ.
Sở Tuân ngẩn người, không thể chạm vào nàng, lập tức cười lạnh nói: “Vậy mà lại quy củ như thế. Vẻ ngoài thục nữ, nhưng có thể che dấu bản năng dâm đãng của mình không?”
Nói xong, hắn ta lấy một tấm khăn trắng ra, ném vào người Đỗ Yểu Yểu.
Đỗ Yểu Yểu lo lắng cầm lấy.
Là một cái yếm. Chất liệu vải trắng tinh, vải tơ lụa mềm mại, là loại vải nội y mà nguyên chủ hay dùng, ngay ở giữa còn thêu một chữ ‘Yểu’ nho nhỏ.
Trong nháy mắt, Yểu Yểu lập tức nhớ ra.
Trong một lần nguyên chủ say rượu, ‘nàng’ từng hẹn biểu ca Tống Hành Giai đến tửu lâu. Tống Hành Giai bởi vì tị hiềm nên không tới, mới Thần Vương lại vô tình xâm nhập vào Vĩnh Ninh hầu phủ. Nguyên chủ không biết, ôm lấy Thần Vương biểu đạt tâm y của mình, thậm chí còn đưa yếm của mình để cầu thao.
Kết quả đương nhiên không thành, Thẩm Giai rất nhanh đã cho người phá hỏng.
Đỗ Yểu Yểu có thể khẳng định một điều là bản thân hay nói cách khác là nguyên chủ không hề có quan hệ gì với Thần Vương. Nếu không với tính cách lấy Thái tử làm trung tâm và bản tính tính toán chi li của Thẩm Gia thì chắc chắn cỏ trước mộ nàng đã cao quá ba thước rồi.
Nàng hạ quyết tâm không nhận: “Thần phụ không hiểu điện hạ nói gì.”
“Giả ngu?” Sở Tuấn nhước mày, tầm mắt dừng lại trước bộ ngực cao ngất của Đỗ Yểu Yểu, đưa tay cởi áo choàng của nàng: “Lầm trước không thể thao nàng, nàng có biết bổn vương khó chịu như nào không?”
Đỗ Yểu Yểu giữ chặt cổ ảo, nhỏ giọng trách mắng: “Xin điện hạ tự trọng!”
Tay Sở Tuần lại chuyển hướng lên trên, nâng cằm nàng lên, ghé sát lại nói: “Gương mặt đẹp như vậy. Sao Thẩm Giai lại có thể nhẫn tâm để nàng chịu khổ như vậy chứ? Sau này đi theo bổn vương, bổn vương nhất định sẽ yêu thương nàng thật tốt.”
Hắn ta ấn nàng lên cửa, một tay kia đặt trên lưng áo nàng: “Dáng vẻ này của nàng nên nằm trên giường hầu hạ người mới đúng. Nàng đi theo Thẩm Giai thì làm gì có tiền đồ gì? Hắn ta chỉ là con chó của Thái tử, nếu như ngày nào đó Thái tử coi trọng nàng, nàng có tin hắn ta sẽ lập tức đưa nàng cho Thái tử làm ấm giường không?”
Trong giọng nói còn lộ rõ ý châm ngòi.
Nhưng Đỗ yểu Yểu biết, Thái tử không đoạt thê người, mà Thần Vương, lại từng đoạt thê của thần tử.
Chiếm đoạt thì sao? Có Hoàng đế thiên vị, Quý phi lại dung túng, sổ con do Ngự sử trình lên đều bị nói dăm ba câu rồi dìm xuống.
Nói là Vương gia say rượu nên mới làm ra hành động như vậy.
Không có một ai hỏi phụ nhân bị cưỡng hiếp ấy cảm thấy thế nào.
Thậm chí còn có quan viên nịnh nọt, đưa cả thê tử kết tóc cho Thần Vương ngủ, dùng kiệu nhỏ đưa thê tử đến phủ Thần Vương.
Nhờ sự ‘cổ vũ’ đó mà Thần Vương càng ngày càng càn rỡ. Một trong những nguyên nhân dẫn đến cái chết của hắn ta chính là: Tư thông thứ mẫu, dâm loạn cung đình.
Mà tai nạn tại tửu lầu lần đó, không biết là do Thần Vương cố ý hay vô tình. Đỗ Yểu Yểu quyết định thẳng thắn, không cho Thần Vương tự mình quyết định – nghĩ bản thân tìm hắn ta để cầu thao, tiếp tục dát vàng lên mặt.
Nguyên chủ phong lưu là thật nhưng trong thâm tâm ‘nàng’ lại chỉ có một Tống Hành Giai, ở trước mặt người ngoài sao có thể cúi đầu được.
“Ngày ấy là do thần phụ say rượu nên nhận nhầm người, đã mạo phạm đến điện hạ, mong điện hạ không trách tội.” Đỗ Yểu Yểu nói hết một hơi.
“A?” Sở Tuân không dao động, giống như tò mò hỏi: “Vậy vốn dĩ nàng định gọi gian phu nào làm nàng?”
Nam nữ xa lạ không thích hợp để nói về đề tài này, Đỗ Yểu Yểu tránh né nói: “Buông!”
Sở Tuân siết chặt cằm nàng, bàn tay men theo vòng eo tinh tế hướng lên trên, dụ dỗ nói: “Nàng nói cho ta biết, ngày đó nàng muốn ai thao nàng?”
Trên lưng như có một con rắn đang bò, lạnh lẽo dính nhớp. Đỗ Yểu Yểu cố nén cảm giác buồn nôn lại, lạnh lùng nói: “Không liên quan gì đến điện hạ!”
Sở Tuân ngoảnh mặt làm ngơ, tìm tòi nghiên cứu nhìn nàng: “Để bổn vương đoán thử xem?” Hắn ta ngừng lại: “Có phải Yểu Yểu muội muội nhớ thương Tống học sĩ không?”
Tống Giai Hành là học sĩ Hàn Lâm Viện, chưởng quản điển lễ, biên soạn mọi chi chức, người trong triều thường gọi là ‘Tống học sĩ’.
Đỗ Yểu Yểu không trả lời.
Sở Tuần càng hỏi càn rỡ hơn: “Không phải nàng muốn Tống Giai Hành thao nàng sao?”
Mắt nhìn về phía bên ngoài cửa, dưới ánh trăng, trong ngọn đèn nhỏ, một thân ảnh thon dài đang dần tiến về phía này.
Đuôi mắt Sở Tuân càng không che được vẻ đắc ý, dỗ dành Đỗ Yểu Yểu: “Muội muội, mau nói, nói cho bổn vương biết, bổn vương không chỉ buông nàng ra mà còn có thể thả nàng đi.”
Đỗ Yểu Yểu hoài nghi nhìn Sở Tuân.
“Nói mau!” Sở Tuân siết chặt cằm nàng bức bách.
Cả gương mặt đều trong tay hắn ta, Đỗ Yểu Yểu vô lực, nhỏ giọng nói: “Phải.”
Sở Tuân không hài lòng, mệnh lệnh: “Nói cho rõ ràng, ngày ấy nàng muốn ai thao”
Đỗ Yểu Yểu lặp lại, thỏa mãn sở thích nhàm chán của vị Vương gia này: “Ngày ấy ta muốn Tống Giai Hành làm ta.”
Sau đó nàng giãy dụa: “Như vậy được chưa, mau buông ra!”
“Được, sao lại không được. Ha ha ha…” Sở Tuân cười đến mức mắt phượng híp lại, phật châu tán loạn, lớn tiếng nói: “Quả nhiên Thẩm Giai không được, muội muội quả nhiên là tao hóa! Tốt, tốt lắm!”
Đỗ Yểu Yểu không hiểu lắm. Lúc này bên ngoài cửa vang lên tiếng ‘lạch cách’, cửa lập tức bị người bên ngoài đá văng.
Sở Tuân ôm bụng cười, Đỗ Yểu Yểu nhìn chăm chú ra ngoài.
Quả nhiên là Thẩm Giai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận