Chương 230

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 230

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi cảm thấy cậu mới là người vong ân phụ nghĩa!”
. Hiện tại cậu đi ngay ra ngoài cho tôi, một xu tôi cũng sẽ không cho cậu mượn!”
– Mẹ Khương Vũ trực tiếp đứng dậy, xì một tiếng khinh miệt, vẻ mặt chán ghét: “Cậu cũng chỉ dựa vào việc làm thư ký mới bò lên giường người ta được, nếu không con gái của cậu cũng chỉ là loại rách nát như con gái tôi!”
Trong phòng khách truyền tới tiếng bạt tai thanh thúy, là mẹ Ôn tát mạnh bà ta một tai, cặp mắt cũng hơi đỏ lên.
Mẹ Ôn nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Mặc kệ tôi gả cho ai, con gái vẫn là bảo bối của tôi. Có tiền cũng được không có tiền cũng thế, bất kể tình huống thế nào, tôi cũng sẽ không để con bé phải chịu uất ức!”
“Tôi khác với cậu, năm đó tôi xảy thai năm lần, phải uống không biết bao nhiêu thuốc, chịu không biết bao nhiêu khổ, mỗi ngày cầu xin ông trời phù hộ mới sinh con bé ra được. Con gái là kỳ tích của tôi, đừng gộp tôi thành một loại người với cậu!”
Bà mới vừa nói những lời này xong, mẹ Khương Vũ đột nhiên vươn tay tới: “Tôi cào nát mặt cô!”
“Mẹ Ôn đang định đưa tay che mặt, đã thấy cha Ôn đã về nhà được hai phút vọt vào từ cửa, kéo người phụ nữ điên kia ra.
“Cho dù cô có cào hư mặt bà ấy bà ấy vẫn là vợ của tôi, mẹ con bà ấy mãi mãi là người nhà của Ôn Diễn tôi!”
Trong mắt cha Ôn chỉ có chán ghét. Ông quay đầu nhìn về phía người giúp việc trong nhà, nói: “Đuổi bà ta đi đi, sau này đừng cho bà ta vào nhà tìm vợ tôi nữa!”
“Vâng.”
Mẹ Khương Vũ bị kéo ra thật xa rồi vẫn còn đang hùng hổ. Cha Ôn tới an ủi vợ, đột nhiên đúng lúc này, lại có một thân thể mềm nhũn nhào vào trong ngực ông.
“Ba ba…”
Ôn Điềm ôm cả ba và mẹ, không chịu nới lỏng tay.
Cha Ôn thả vợ ra, lại bắt đầu lau nước mắt cho con gái.
“Được rồi, đừng khóc, không phải ba đã đuổi người xấu đi rồi ư?”
“Ba ba, ba thật tốt, con yêu ba!”
Ôn Điềm vừa hít mũi vừa làm nũng với ông.
Cha Ôn sờ sờ tóc của Ôn Điềm, khóe mắt liếc thấy có bóng người đi từ cửa vào bên trong, im lặng biến mất không thấy đâu nữa.
An ủi một hồi, cha Ôn để lại vợ và con gái trên sofa nói chuyện mới vừa rồi.
Giọng Ôn Điềm nghe có vẻ rất kích động, thoạt nhìn cả hai có thể nói chuyện với nhau thật lâu.
Ông không tiếng động tiến vào cánh cửa mới rồi.
Sau khi xoay người đóng cửa lại, ông thấy Ôn Diệc Tư đang ngồi bên cửa sổ, bên cạnh tay có một số tư liệu liên quan tới bài vở, mà bản thân Ôn Diệc Tư tì đang cúi đầu đọc nội dung bên trên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận