Chương 230

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 230

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phục Vụ
Kiều Sở Sở ném Bùi Mộc và Bùi Từ lên giường!
Hai người mặc âu phục giống nhau, thân thể bị ném lên giường bật dậy, luống cuống tựa vào nhau, đề phòng nhìn cô: “Em muốn làm gì?”
Tay cô cởi váy xuống, giọng điệu thờ ơ: “Tắm rửa.”
Váy cô lập tức tuột xuống.
Hai anh em thở hổn hển, mở to hai mắt.
Váy Kiều Sở Sở rơi trên mặt đất, lộ ra áo ngực màu đen, cùng quần mùa thu dày cuộn đến bắp chân.
Bùi Mộc: “…”
Bùi Từ: “…”
Cô xoay người tiến vào phòng tắm, không quá mười phút đã đi ra, mặc áo choàng tắm, để mặt mộc, mái tóc ướt sũng phủ lên vai ngồi lên bàn trang điểm.
Đồ dùng trong phòng khách của nhà Vi Sinh rất đầy đủ.
Cô cầm lấy máy sấy, nhìn hai người anh vẫn duy trì tư thế ngồi trên giường qua gương: “Sấy tóc cho em, em muốn trang điểm, không kịp giờ nữa rồi.”
Bùi Từ: “? Em nói anh sấy tóc cho em?”
Kiều Sở Sở hỏi ngược lại: “Hai người không muốn sao?”
Hai người nhìn nhau, không kịp nói gì, Kiều Sở Sở đã tự sấy: “Vậy hai người đi đi, em không cần ai người nữa.”
Bùi Mộc cùng Bùi Từ: “?”
Kiều Sở Sở mặc kệ ánh mắt của hai người, vẻ mặt lạnh lùng sấy tóc: [Hệ thống nhất định là đang gài mình, làm gì có chuyện sau khi mình chết thì hai người này tự tử chết theo được. Bình thường hai người này đều cảm thấy mình phiền, làm gì có chuyện chết vì mình, buồn cười.]
Bỗng nhiên, máy sấy trong tay cô bị người ta cướp đi.
Bùi Từ ở phía sau cô nghiêm mặt sấy tóc cho cô.
Bùi Mộc xoay ghế dựa của cô lại, lấy mẫu mỹ phẩm đặt trên mặt bàn trang điểm cho cô.
Kiều Sở Sở nghi hoặc nhíu mày, bực bội nói: “Không cần hai người, đi hết cho em.”
Ánh mắt Bùi Từ buồn bã, tắt máy sấy: “Đây là thái độ em nói chuyện với anh trai của mình đó sao?”
Bùi Mộc vừa lau gương mặt mộc của cô, vừa âm trầm cười với cô: “Sở Sở đã quên trò chơi trừng phạt độc quyền của ba người chúng ta rồi sao?”
Kiều Sở Sở mặc áo choàng tắm, tựa lưng vào ghế.
Bùi Mộc đưa tay nâng mặt cô, nụ cười không tới đáy mắt.
Bùi Từ từ phía sau thò tới, đôi tay đặt lên vai cô.
Giọng nói trầm thấp của Bùi Từ vang lên bên tai cô: “Bảy năm không gặp mặt nói chuyện đàng hoàng với em, không phải là Sở Sở đã quên bí mật nhỏ thuộc về ba người chúng ta rồi chứ?”
Kiều Sở Sở không trả lời, nhìn về phía tấm gương.
Bàn tay trắng nõn của Bùi Mộc nắm lấy mặt cô, Bùi Từ từ phía sau thò tới, dựa vào vai cô.
Cô bị kẹp giữa hai người.
Hai người có một gương mặt giống nhau, ngay cả vị trí nốt ruồi cũng thẳng hàng
Hơn nữa chiều cao của đôi song sinh này còn không thấp, một mét chín, nhưng không vạm vỡ như Bùi Du Xuyên mà chỉ thon dài, dáng người cao ngất, khí thế thong dong.
Ngoại hình có vài phần tương tự với Bùi Triệt, nhưng so với dáng vẻ cao ngạo, không nhuốm bụi trần, trong trẻo lạnh lùng của Bùi Triệt thì hai người bọn họ lại kiêu ngạo không đặt quy củ và mắt, rồi lại đặt sự kiêu ngạo này vào trong âu phục của mình.
Chính là tác phẩm trời ban.
Cô nhìn tới tập trung.
Bùi Mộc và Bùi Từ cũng thông qua tấm gương mà nhìn cô.
Bùi Từ khom người, dứt khoát từ phía sau áp lên mặt cô: “Em đang nghĩ gì vậy?”
Bùi Mộc ở bên cạnh dựa tới, áp vào một bên mặt khác của cô.
Kiều Sở Sở ngơ ngác mà nói: “Đang nghĩ hai người là một đôi bản sao mặt người dạ thú.”
Hai người kinh ngạc trong chớp mắt, cũng không tức giận, trái lại còn nở nụ cười.
Bùi Mộc cẩn thận quan sát gương mặt của cô, cũng rất cảm thán: “Chỉ chớp mắt em đã lớn như vậy rồi, từ một cô bé miệng còn hôi sữa biến thành phụ nữ trưởng thành.”
Bùi Từ nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới: “Da rất trắng, rất sạch sẽ, vừa nhìn đã thấy mềm mại.”
“Nhận xét cái này làm gì?” Kiều Sở Sở vắt chéo chân, giọng điệu không vui: “Hai người muốn cắn em à?”
Hai người đùa dai mà nhếch miệng, đồng thanh nói: “Đúng là muốn cắn một cái.”
Cô bực bội mà ngẩng đầu lên, dựa vào thành ghế, lộ ra cái cổ trắng nõn: “Lúc hai người ở chung với nhau giống như hai con ruồi vậy, ra ngoài đi, em phiền.”
Đôi mắt Bùi Từ và Bùi Mộc tối lại, không nhúc nhích.
Bùi Mộc rối rắm mà cắn môi, ánh mắt không thể nào rời khỏi cổ cô: “Vừa rồi em có sợ không?”
Cô nhắm mắt: “Cái gì?”
“Lúc bị người đàn ông kia đuổi giết.” Bùi Mộc vươn tay, nhẹ nhàng chọc chọc cổ cô: “Em sợ không? Nghĩ tới hai bọn anh không? Hận hai bọn anh không?”
Kiều Sở Sở giật mình, cười thành tiếng: “Anh chưa từng bị giết đúng không, anh sáu.”
Bùi Mộc nhíu mày.

Bình luận (0)

Để lại bình luận