Chương 231

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 231

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh Biết
Cô đưa mắt nhìn anh ấy: “Em chỉ có một phút để sống, lúc đó trong đầu em ngoại trừ sợ hãi thì không còn gì hết, cơ thể dựa vào phản ứng bản năng mà đánh trả.”
[Lúc bị acid sulfuric tạt vào mặt, mình không chỉ sợ hãi mà còn rất tuyệt vọng.]
[Bởi vì mình biết khuôn mặt của mình đã bị hủy.]
[Không chỉ vậy mà còn mù, còn bị người ta băm mất tay, cơ thể như thịt trên thớt, chết rất khó coi, nhớ lại cũng buồn nôn.]
Nhưng…
Cô nhìn hai người trong gương: “Nếu như hai anh nhìn thấy thi thể của em thì sẽ như thế nào?”
[Sẽ cùng chết với mình giống như hệ thống nói sao? Hay là hệ thống chỉ lừa mình?]
Bùi Mộc và Bùi Từ không nhìn về phía tấm gương, vẫn nhìn chằm chằm vào cổ cô.
Kiều Sở Sở đợi một phút, không chờ được đáp án, tự giễu nhếch miệng: “Hai người có thể ra ngoài rồi.”
[Mình ngốc thật, hệ thống nói gì mình cũng tin. Quan hệ của mình với bọn họ xấu như vậy, mình chết sao bọn họ lại đi với mình chứ.]
Bùi Từ: “Anh đi.”
Kiều Sở Sở: “…”
Bùi Từ đang thất thần, dùng đầu ngón tay chọc chọc cổ cô, lại chọc chọc gò má cô, bất giác ghé lại gần cô.
Kiều Sở Sở xoay mặt đối diện với anh ấy.
Môi của anh ấy suýt chút nữa cọ trúng cô.
Toàn thân Bùi Từ cứng đờ.
Bực bội của Kiều Sở Sở bị tò mò đè xuống đáy mắt, thần thái trong mắt trở về ngây thơ ngày xưa: “Vì sao?”
Ánh mắt của Bùi Từ dời lên, nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Bởi vì em tin trên thế giới này có quỷ thần, vậy nên nếu em thật sự bị người khác giết chết, em là quỷ nhất định sẽ cần người giúp em.”
Cô cảm thấy vớ vẩn cười thành tiếng: “Chuyện như quỷ thần này không biết được.”
“Anh biết.” Bùi Từ nói: “Nhưng cái chết của em đã được biết.”
Hô hấp Kiều Sở Sở khựng lại, càng không hiểu: “Nhưng rỡ ràng anh và anh sáu đều rất ghét em…”
“Ghét em cũng không ảnh hưởng tới việc để ý tới em mà đúng không?” Bùi Mộc ở bên cạnh cười rộ lên: “Huống chi, có lẽ bọn anh đều bị em đồng hóa rồi.”
Kiều Sở Sở nghi hoặc nhìn về phía anh ấy.
Bùi Mộc nắm chặt tay cô, sâu xa nói: “Giống như câu nói ngày đó của em ở KTV vậy.”
Kiều Sở Sở suy nghĩ sâu xa, không có manh mối: “Em không nghĩ ra, nếu không các anh nhắc em được không?”
Bùi Mộc dịu dàng cười với cô, đổi chủ đề: “Sắp không kịp giờ rồi, để anh trang điểm cho em.”
Bùi Từ cũng mở máy sấy, đứng sau lưng cô sấy tóc cho cô, dáng vẻ không muốn nói nhiều.
Kiều Sở Sở nhìn hai người bọn họ trong gương, thở dài.
[Ngăn cách sâu như vậy, nhất định có bí mật nhỏ gì cũng sẽ không nói với mình, đừng nên hỏi thì hơn.]
Bùi Mộc và Bùi Từ mỗi người làm việc của mình, không phản ứng.
Nhưng hai người bọn họ đều thất thần nghĩ tới đêm giao thừa hoàn toàn cắt đứt với Kiều Sở Sở.
Hôm đó cô mặc váy ngắn rất đẹp, khóc lóc nắm lấy cánh tay Bùi Uyên: “Anh cả, em không muốn các anh kết hôn, không muốn các anh thích người khác. Nếu có một ngày các anh đều kết hôn, chỉ để lại một mình em lẻ loi trơ trọi, anh kêu em chấp nhận thế nào đây?”
Bùi Uyên nghiêm mặt, nhịn xuống giải thích với cô: “Anh đã nói với em anh sẽ không kết hôn.”
Cô hèn mọn cầu xin: “Vậy các anh ở bên em được không? Em sao cũng được, thế nào em cũng bằng lòng, cầu xin anh đó, cầu xin anh!”
Bùi Uyên: “… Em còn quá nhỏ Sở Sở, em còn chưa trưởng thành, em không biết cái gì gọi là thích, cái gì gọi là yêu. Em chỉ lẫn lộn tình thân với bọn anh với tình yêu mà em lầm tưởng, chờ sau khi em trưởng thành, em sẽ hối hận.”
Anh cắn chặt răng nhẫn nhịn: “Bọn anh không thể vì em không rõ mà phá hủy em.”
Kiều Sở Sở khàn cả giọng: “Không đâu, em thật sự sẽ không hối hận, em yêu các anh!”
Bùi Triệt kéo cô qua một bên: “Kiều Sở Sở em có thể kiềm chế bản thân một chút được không, em có biết mình đang nói gì không?”
Trong mắt Kiều Sở Sở tràn đầy nước mắt, tránh khỏi tay Bùi Triệt: “Em không muốn làm em gái đó, vậy nên em mới nói như vậy. Em đã sắp trưởng thành rồi! Sau khi em trưởng thành chúng ta có thể ở bên nhau, sẽ không có ai nói gì chúng ta, ai dám nói nhà họ Bùi chúng ta không đúng?
Bùi Triệt khó mà tin nổi: “Em nghĩ rằng bọn anh sợ người ngoài nói gì sao? Em muốn biến cái nhà này thành dáng vẻ kỳ lạ gì? Em chọn một thì thôi, bảy người em đều chọn! Em còn nhỏ như thế, em biết hậu quả như vậy là gì không?”
Cô tranh luận tới mặt đỏ đến mang tai: “Em muốn bảy đó, thiếu một người cũng không được!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận