Chương 231

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 231

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Lộ Lộ lên đỉnh hết lần này tới lần khác, nước mắt lã chã vì sung sướng.
Trong tiếng thét chói tai của cô, tinh dich của Triệu Thanh Quân bắn ngập tɾong cơ thể cô, cho tới khi cô không còn sức mà hét lên nữa.
Trước khi Tần Lộ Lộ bất tỉnh và ngủ thiếp đi, cô mơ hồ thấy thắt lưng che mắt mình đã được nới lỏng, cô bị lật ngửa dậu
Thứ chất lỏng nóng hổi kia lại trào ra. Lần này nó bắn lên khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm nước mắt của cô.
Sáng sớm, Tần Lộ Lộ bị đánh thức bởi chuông báo tập hợp.
Trong thời điểm đặc thù như thế này, bộ chỉ huy có thể bị tấn công bất cứ lúc nào. Tần Lộ Lộ đã nâng cao tính cảnh giác, nhanh chóng đứng dậy mặc quần áo.
Cô mở cửa phòng ngủ nhỏ nhìn xuống dưới thì thấy giữa tòa nhà có cấu trúc hình chữ tỉnh. Giữa sân, người đứng đầu là Triệu Thanh Quân, gần một nửa số người tɾong bộ chỉ huy đang xếp hàng xách hành lý.
Bên cạnh Triệu Thanh Quân là sĩ quan phụ tá của ông ta Lưu Điệp đang đứng nghiêm.
Triệu Thanh Quân đứng đầu, nói mấy câu gì đó. Sau đó Lưu Điệp hô lệnh, mọi người bắt đầu đi về phía lối ra the0 hàng the0 lối có trật tự.
Các phòng trên tầng cực kỳ yên tĩnh, có lẽ đã trống rỗng.
Họ đã rời đi và không hề nói gì với cô.
Lòng Tần Lộ Lộ hơi chùng xuống. Đầu óc cô hơi choáng váng, quần áo xộc xệch mà đi xuống dưới tầng.
“Chờ một chút Chờ một chút ”
Tần Lộ Lộ vừa chạy vừa hét lên.
Không biết Triệu Thanh Quân đi đằng trước có nghe thấy tiếng cô gọi hay không. Chỉ thấy ông ta liếc mắt nhìn về phía cô nhưng lại không phản ứng gì cả.
Thay vào đó, ông ta còn ra lệnh “Bắt đầu, chạy ”
Đội ngũ chạy càng lúc càng nhanh, khoảng cách với Tần Lộ Lộ ngày càng lớn hơn.
“Đừng đi Chờ tôi với ” Trong lòng Tần Lộ Lộ vội vã muốn hét lên nhưng hai ͼhân cô lại mềm nhũn, cổ họng nghẹn ứ không phát ra được âm thanh nào.
Miệng cô khô khốc và chẳng bao lâu sau cô bắt đầu cảm thấy khó thở.
Không thể đuổi kịp, không thể đuổi kịp.
Nhưng cô không thể dừng lại, tiếp tục nhấc đôi ͼhân nặng̝ như đe0 chì của mình lên và tiến về phía trước.
Không biết từ lúc nào, cô rưng rưng nước mắt, tɾong
lòng buồn tủi không sao chịu được.
“Đừng đi…” Cô nghẹn ngào.
“Tần Lộ Lộ ” Triệu Thanh Quân dùng sức lắc vai cô.
Tần Lộ Lộ bừng tỉnh, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của Triệu Thanh Quân.
Ông ta đặt tay lên tai cô, người sát gần cơ thể lên cô. Ông ta nhìn thẳng vào cô. Ánh sao lóe lên ngoài cửa sổ.
Khuôn mặt ông ta gần mặt cô đến mức cô có thể nhìn thấy rõ ràng vài vết sẹo nông trên làn da ngăm đen của ông ta.
Khuôn mặt của ông ta trở nên đa chiều dưới bóng tôi, vẻ ngoài rấthung dữ.
Mặc dù có những vết sẹo nhưng vẻ tỳ vết không h0àn hảo này lại mang đến cho ông ta một nét quyến rũ khác.
Tần Lộ Lộ nằm trên giường nhìn ông ta chằm chằm, nghẹn ngào không thôi.
Hóa ra… Đó chỉ là một giấc mơ.
Nhưng tại sao trái tim cô vẫn đau nhói?
Vì đặc thù nghề nghiệp nên Triệu Thanh Quân ngủ rấtnông, cộng với tình hình hiện tại thì căn bản là chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay thôi là thì ông ta sẽ tỉnh lại ngay lập tức.
Vừa rồi Tần Lộ Lộ hét lớn như vậy thì tất nhiên ông ta tỉnh lại ngay tắp lự.
Sau đó ông ta thấy cô đang khóc.
Cơn giận của ông ta nhanh chóng lắng xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận