Chương 231

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 231

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Jack hơi hơi kéo mặt dài, nghiêm khắc nói: “Con ngoan, con đã hơn hai mươi tuổi, sớm nên cai sữa, không cần cả ngày đi theo phía sau mẹ Tiểu Quân.”

“Ách ô ô, buông tôi ra, buông tôi ra, tôi muốn đi đến chỗ mẹ, ách ô ô, tôi không muốn ở bên các người, ách ô ô…”

Mạc Hoa Khôi có chút không kiên nhẫn, “Jack, cậu ta cũng thật xảo, nhanh lên giữ cằm cậu ta lại, chúng ta phải chuốc say hắn trước khi Tiểu Quân trở lại.”

Jack giơ tay ra, nhẹ nhàng siết chặt cằm Mạc Thiếu Đình, tay kia còn bóp nhẹ để miệng Mạc Thiếu Đình hé ra.

Mạc Hoa Khôi cũng không kéo dài, hắn bưng lên một ly rượu mạnh, rót thẳng vào miệng Mạc Thiếu Đình, “Uống đi, uống đi, uống cho nhiều rồi ngủ sớm một chút.”

“Ngô ~ ách ngô……” Lúc này Mạc Thiếu Đình, khóc không ra nước mắt, trong lòng đem tổ tông mười tám đời của hai người ra mắng một bụng.

Âu Dương Kiện Vũ dẫn Thu Tiểu Quân tới phía sau nhà bọn họ, hiện tại toàn hoa hướng dương, trông thật mỹ lệ.

“Kiện Vũ, anh muốn nói gì với em?” Thu Tiểu Quân kinh ngạc hình hoa hướng dương xung quanh, nhìn mặt hắn nghi hoặc.

Âu Dương Kiện Vũ không vội chút nào, ngẩng đầu nhìn mặt trăng rằm cùng các vì tinh tú lấp lóe trên bầu trời, sau đó cúi đầu, tràn đầy thâm tình nhìn cô, khàn giọng nói: “Tiểu Quân, kỳ thật là anh gạt em, anh cũng không có gì đặc biệt muốn nói với em, chỉ là muốn cùng em đơn độc bên nhau một chút thôi.”

Nghe vậy, cô một chút cũng không tức giận, ngược lại thật xúc động, nhu hòa, “Kiện Vũ…”

“Tiểu Quân…” Hắn đột nhiên ôm chặt lấy cô, ấn mặt cô vào lòng ngực mình, “Biết không, mấy ngày nay tâm tư của em tất cả đều ở chỗ Mạc Thiếu Đình, anh đố kỵ đến muốn nổi điên.”

“Kiện Vũ, thực xin lỗi.” Trong lòng Thu Tiểu Quân rõ ràng, trong khoảng thời gian này, mình đem toàn bộ tinh lực đặt ở trên người Mạc Thiếu Đình mà vắng vẻ hắn, cũng không chú ý tới Mạc Hoa Khôi và Jack. Cô thật hy vọng mình có ba đầu sáu tay, có thể đều chiếu cố thật tốt đến cảm thụ của mỗi người.

Dưới ánh trăng, không khí tràn ngập mùi hoa hướng dương, hắn ôm cô thật lâu, thật lâu cũng không buông ra, như bị trúng độc tình yêu, càng ôm càng muốn ôm chặt hơn, hô hấp ướt át, tim đập gia tốc, cuối cùng không ức chế được nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn lên môi cô, càng hôn càng sâu…

Trên người hắn có hương nước hoa nhàn nhạt, Thu Tiểu Quân hưởng thụ mùi hương đàn ông trên người hắn, cũng hưởng thụ cái ôm cùng nụ hôn nồng nhiệt, không bao lâu, thân thể giống như bị hắn cảm nhiễm mà nóng rực lên, nhắm mắt lại, ôm cổ hắn nhiệt tình hôn nhau, khi nào bị hắn đè ra trên cỏ cô cũng không rõ ràng…

Liên tục bị Mạc Hoa Khôi và Jack rót hơn mười ly rượu, Mạc Thiếu Đình rốt cuộc không căng nổi nữa, đôi mắt nhắm tịt, say đến bất tỉnh nhân sự.

“Ha ha, rốt cuộc thu phục được, để lần này xem cậu còn như thế nào bá chiếm Tiểu Quân của chúng ta.” Mạc Hoa Khôi buông ly rượu, vỗ vỗ tay, cao hứng nhìn Mạc Thiếu Đình say mèm ghé ở trên bàn.

“Đại công cáo thành, chúng ta mau đi tìm TiểuQuân cùng Kiện Vũ đi.” Jack gấp không chờ nổi.

Mạc Hoa Khôi nhướng mày cười, “OK.”

Mạc Hoa Khôi cùng Jack cuối cùng ở khu vườn hoa hướng dương tìm được Thu Tiểu Quân cùng Âu Dương Kiện Vũ, không kịp phòng ngừa nhìn thấy hai người họ dây dưa bên nhau, tình cảm đang hồi mãnh liệt. Bọn họ hai người đều choáng váng, phẫn nộ cùng ghen ghét, cùng với không cam lòng, toàn bộ đánh thốc vào tâm Mạc Hoa Khôi và Jack.

“Ca, anh như thế nào lại như vậy?” Sửng sốt nửa giây, Mạc Hoa Khôi vội vàng bước đến gần, “Tôi và Jack kêu anh dẫn Thu Tiểu Quân đi mà thôi, anh lại đem Tiểu Quân đến nơi này, mặc kệ tôi và Jack để độc hưởng một mình Tiểu Quân.”

“Âu Dương Kiện Vũ, cậu cũng quá ích kỷ đi?” Jack cũng đã đi tới, mặt âm trầm ra ý kiến.

“Hoa Khôi…… Jack……” Bị bọn họ bắt gặp trong tình cảnh như vậy, khuôn mặt Thu Tiểu Quân suýt hồng đến cháy rực, hận không thể đào cái hầm mà chui vào, “Chúng ta… chúng ta…” Cô không biết phải giải thích thế nào, chỉ nói lắp, cả nửa ngày cũng không thể nói ra được một câu hoàn chỉnh.

Qua một hồi, Âu Dương Kiện Vũ mới lưu luyến không rời khởi động nửa người trên, bình tĩnh giúp Thu Tiểu Quân sửa sang lại quần áo trên, không cho là đúng nhìn sắc mặt hưng sư vấn tội của Jack cùng Mạc Hoa Khôi, “Đệ, Jack, có một số việc khó kềm lòng nổi, cái này là làm theo tự nhiên, hy vọng hai người hiểu được.”

A, tốt cho câu khó kềm lòng nổi, đây là một lý do thật tốt, Mạc Hoa Khôi và Jack trong chốc lát không nói được lời phản bác.

Nếu không phải buổi tối, lại nói nếu khu vườn hoa hướng dương có đèn thật sáng, mọi người nhất định sẽ nhìn thấy khuôn mặt Mạc Hoa Khôi xinh đẹp tuấn tú cùng mê ly.

Khuôn mặt tuấn tú của Jack cũng không sai biệt lắm, tựa hồ trong lòng đều suy nghĩ tới một chuyện gì.

Đều nói đàn ông là động vật thị giác, xem ra quả nhiên không giả. Vừa rồi tận mắt nhìn thấy Âu Dương Kiện Vũ đè Thu Tiểu Quân dưới thân, tình cảm mãnh liệt yêu đương nhau, thân thể hai người đều có phản ứng, lúc ấy trong lòng bọn họ tuy rằng thập phần chua xót cùng tức giận, nhưng càng nhiều hơn đó là cảm giác ngo ngoe rục rịch.

“Ca, việc khó kềm lòng nổi, tôi lý giải được, hy vọng thời điểm tôi khó kềm lòng được, anh cũng lý giải được.” Trầm mặc một hồi, Mạc Hoa Khôi nương theo ánh trăng nhìn khuôn mặt nhỏ đang đỏ hồng dẫn dụ người đến phạm tội, từ từ tiến tới.

“Đương nhiên.” Âu Dương Kiện Vũ nghĩ nghĩ, nhàn nhạt cười nói.

“Âu Dương Kiện Vũ, còn có tôi.” Jack cũng đạm cười một chút, nhìn nhìn Mạc Hoa Khôi, chính thức nói với Âu Dương Kiện Vũ, “Chúng ta cả ba người đều thâm ái Tiểu Quân, chính là người cùng thuyền, mặc kệ phát sinh chuyện gì, chúng ta đều nên lý giải cùng bao dung lẫn nhau.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận