Chương 232

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 232

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lang Nha bổng ra ra vào vào, khiến Yến Tuyền liên tục lên đỉnh, tiểu huyệt run rẩy liên tục chảy nước, cảm giác chênh vênh bất định dâng lên, tiểu huyệt lại lên đỉnh lần nữa. Trong tiếng rên rỉ nũng nịu không thể kiềm chế nổi của Yến Tuyền, Tống Thanh Dương rên lên một tiếng, cuối cùng bắn tinh hoa đậm đặc cả đêm của mình vào trong cơ thể nàng.
“Chơi vui không?” Tống Thanh Dương rút côn thịt ra khỏi nơi bí ẩn giữa hai chân nàng, lại chui lên ngực nàng, nằm dựa vào ngực Yến Tuyền hỏi.
Tuyết đã rơi đầy đất đọng thành một lớp tuyết, trên người Yến Tuyền cũng phủ đầy tuyết, cơ thể nàng hơi run lên, thế nhưng không phải do lạnh mà là do nàng vẫn chưa tỉnh táo lại sau cơn khoái cảm tột cùng.
“Chơi vui, ta cũng muốn học.” Một lúc lâu sau Yến Tuyền mới trả lời lại.
“Được, đừng vội, ta sẽ dạy hết cho muội, chúng ta cứ từ từ đi.”
Tống Thanh Dương chui ra khỏi y phục nàng, biến trở lại thành hình người, sau đó cởi áo ngoài khoác lên cho nàng rồi lại lau hết nước tuyết tan ra đọng trên mặt nàng đi rồi mới cõng nàng về nhà.
Gió tuyết không hiểu lòng người, vẫn luôn bay bay rơi xuống, chỉ trong một đêm mà từ đầu đường đến cuối ngõ đều bị bao phủ trong màn tuyết trắng mênh mông.
Yến Tuyền ngồi bên mép bàn uống trà, nhìn Hoa Dung dẫn mấy nha hoàn vào thì không hiểu cho lắm: “Đây là sao vậy?”
Hoa Dung tiến lại gần Yến Tuyền, ghé vào sát bên tai nàng nói: “Mấy nha hoàn này gia thế trong sạch, dáng vẻ đứng đắn, cơ thể khỏe mạnh, ngực nở mông tròn, đều là tạng người dễ sinh đẻ…”
“Làm càn!” Yến Tuyền hiểu ý của Hoa Dung, nghiêm nghị ngắt lời bà ấy, sau đó nói với mấy nha hoàn kia: “Ở đây không có chuyện của các ngươi, tất cả lui xuống đi.”
“Tiểu thư, nô tỳ biết tình cảm giữa người và thiếu gia vững chắc như vàng nhưng nô tỳ làm thế này cũng do không có cách nào khác, chỉ cần giết mẫu giữ tử là được, hài tử lớn lên không khác gì do chính người sinh ra.”
“Đây là vấn đề có phải con ruột hay không sao?” Yến Tuyền thật sự bị bà ấy chọc tức, nể tình tình cảm trước đây nàng mới kiềm nén cơn giận đang dâng lên trong lòng mình, nhẫn nhịn không nổi giận với Hoa Dung.
“Ta biết ngươi cũng vì tốt cho ta nhưng những cô nương kia thì sao? Dựa vào đâu mà các nàng phải ngủ với một nam tử xa lạ chứ? Dựa vào đâu mà phải sinh con dưỡng cái cho một nam tử xa lạ vì ta chứ? Lại dựa vào đâu mà sau mười tháng mang thai lại phải bỏ mạng sinh hạ hài tử cho ta chứ?”
“Tiểu thư, các nàng không phải vì người, các nàng là vì tiền. Dùng một đứa bé đánh đổi được việc cả nhà một đời áo cơm không lo, các nàng cũng tình nguyện làm vậy.”
“Lời này của ngươi có gì khác với đám buôn người chứ?” Yến Tuyền hít sâu một hơi: “Cho dù là các nàng hay là trẻ con thì đều không nên trở thành hàng hóa để rao bán.”
“Không phải mọi người đều làm như thế sao?” Bị Yến Tuyền chỉ trích một trận, Hoa Dung thấy vô cùng uất ức, cảm thấy một tấm lòng son của mình bị Yến Tuyền xem như lòng lang dạ thú, thế là bà ấy không khỏi nói: “Nếu tiểu thư không muốn giết mẫu giữ tử, vậy thì cứ nạp các nàng làm tiểu thiếp cho thiếu gia, như thế cũng bớt phiền phức. Dù sao cho dù người không muốn nạp thiếp cho lớn thiếu gia thì thái phu nhân cũng sẽ sắp xếp cho lớn thiếu gia, chung quy bà ấy cũng không nhìn được cảnh lớn thiếu gia không có đời sau.”
Lời Hoa Dung nói giống như một chậu nước lạnh tạt thẳng vào mặt nàng trong ngày đông giá rét, khiến nàng lạnh thấu tim gan, Yến Tuyền nghĩ đến [Liệt nữ truyện], nghĩ đến cô nương trẻ mua đèn lồng con thỏ, nghĩ đến lồng giam tên là quy củ kia, nghĩ đến cái nón che mặt bị nàng ném ra lại bị Hoa Dung nhặt lên, nàng nghĩ đến rất nhiều rất nhiều chuyện, trong lòng dâng trào cảm giác bất lực, nàng cảm thấy bản thân mình lúc này giống như Bật Mã Ôn lớn náo thiên cung, cho dù có tài năng cỡ nào đi chăng nữa thì cũng không chạy thoát khỏi Ngũ Chỉ Sơn của Như Lai Phật Tổ.
Sau năm trăm năm bị đè dưới ngọn núi, cuối cùng Bật Mã Ôn cũng trở thành Đấu Chiến Thắng Phật, trở thành một thành viên trong số họ, nàng thì có thể phản kháng như thế nào chứ?
Dường như nhìn ra Yến Tuyền có gì đó không đúng, Hoa Dung không tiếp tục nói thêm gì nữa, bà ấy chỉ báo Yến Tuyền suy nghĩ thật kỹ rồi lập tức lui xuống.
Nhìn bóng lưng dần đi xa cả Hoa Dung, Yến Tuyền thở dài một hơi, thì thầm nói như nói với chính bản thân mình: “Ta cho rằng cơ thể khỏe lại là có thể sống tiếp, bây giờ mới biết, nếu muốn sống sót trên thói đời này thì thân thể vẫn sống nhưng tư tưởng phải chết đi. Cái mũ che mặt kia dù ném thế nào ta cũng không thể ném đi được.”
Vốn dĩ Yến Tuyền muốn đợi thêm mấy ngày nữa sẽ nói chi tiết việc này với di mẫu nhưng nay thấy Hoa Dung nóng lòng như thế, nàng vẫn quyết định nhanh chóng nói rõ ràng.
Chuyện thành thân sinh con không phải chuyện của cá nhân một mình nàng, rõ ràng trước đấy Huyền Thanh đã nói hai người họ thân duyên mờ nhạt, trong số mệnh đã chú định sẽ không có con, thế nhưng Hoa Dung vẫn cảm thấy ngọn nguồn vấn đề nằm ở nàng, có lẽ bà ấy cho rằng Huyền Thanh là người của nàng, cố ý nói như thế để thoái thác cho nàng.
Yến Tuyền đến tìm Tống Thanh Dương trước, nói lời giải thích của Huyền Thanh và nỗi lo lắng của di mẫu cho hắn nghe xong lại hỏi hắn có suy nghĩ như thế nào.
“Cứ nói ta khởi tử hồi sinh, cơ thể bị thương, không thể nào thụ thai được.”
Yến Tuyền thở dài nói: “Ừm, nói huynh không được là lựa chọn tốt nhất, chỉ có như thế mọi người mới có thể hết hi vọng, mới có thể thôi giày vò chúng ta.”
Tống Thanh Dương xoa đầu nàng: “Sẽ không thôi giày vò đâu, nữ nhân không sinh được hài tử sẽ bị người đời chỉ trỏ, nam nhân không sinh được hài tử cũng sẽ như vậy, mẫu thân sẽ không ngừng tìm lớn phu đến điều trị cho ta.”
“Huynh không được thì huynh chỉ cần thăm khám lớn phu, nếu ta không sinh được con thì ta sẽ phải thoái vị nhường chúc, còn không thì phải nạp thiếp cho huynh, để huynh và người khác sinh con dưỡng cái, còn không thể ghen ghét.” Yến Tuyền hừ lạnh nói: “Đến bao giờ thói đời này mới có thể công bằng với nữ tử hơn chứ?”
“Quan niệm này đã khắc sâu vào trong tiềm thức của mỗi người, một thứ đã chảy trong máu thịt rồi thì rất khó có thể thay đổi được, cho dù có là thần tiên cũng không thể nào làm được, chỉ có thể tác động từng chút một để dần thay đổi quan niệm của họ, giống như Ngu Công dời núi vậy, chậm rãi phá tan thành kiến trong lòng mọi người.”
Nghe hắn nói xong, Yến Tuyền nghĩ đến Duẫn Y, nghĩ đến Lam Cửu, nghĩ đến lão đồng, nữ thư còn cả tự sơ nữ, đúng rồi, trên đời này không chỉ có một mình nàng là Bật Mã Ôn muốn nhảy ra khỏi Ngũ Chỉ Sơn của Như Lai Phật tổ, không chỉ một mình nàng muốn dời núi lấp biển, một ngày nào đó, bọn họ sẽ phá tan được thành kiến trong lòng mọi người.
Sau khi nói hết mọi chuyện cho di mẫu nghe, di mẫu không tin, cố ý cho người đi mời thái y đến chẩn trị nhưng bà ấy không biết, bây giờ đến cả con mèo Tống Thanh Dương cũng có thể biến thành được, đừng nói chi đến việc giả bệnh.
Sau khi chẩn trị xong, cuối cùng di mẫu cũng tuyệt vọng, đồng ý hôn sự của Yến Tuyền và Tống Thanh Dương, chỉ đợi sang năm Định An vương phủ hoàn thành thì sẽ tổ chức hôn lễ cho họ.
Giải quyết xong chuyện này, bên phía Hoa Dung cũng không có hành động gì quá đáng nữa. Lúc Yến Tuyền kéo Tống Thanh Dương ra ngoài thì trùng hợp chạm mặt hai biểu ca, thông qua hai người họ, Yến Tuyền biết được Ô Lan công chúa tái ngoại hòa thân sẽ đến vào hai ngày nữa.
Yến Tuyền nhớ đến chuyện trước đây mình đã từng nhìn thấy Tống Thanh Dương viết thư đón dâu, không ngỡ sẽ đón người đến, trông phản ứng của Tống Thanh Dương thì hình như hắn không biết việc này. Trên tay không có quyền lực, đến nỗi chuyện trước đây mình phụ trách bây giờ cũng cần người khác thông báo mới biết.
Tống Thanh Dương cũng không quan tâm đến chuyện này, hắn chuyện trò vài câu với nhị đệ rồi dẫn Yến Tuyền rời đi.
Dựa theo lịch trình đã sắp xếp trước đó, trước tiên Tống Thanh Dương dạy Yến Tuyền ngồi thiền vận khí, sau khi nhập môn, hắn bảo Yến Tuyền lấy mấy viên nội đan để lại sau khi giết Ngũ Thông Thần hồi trước ra, chọn một viên nội đan có công lực hơi yếu một chút giúp nàng tu luyện.
Học tu luyện mấy ngày, Yến Tuyền cũng đã có chút thành tựu, trong cung truyền ra tin tức Ô Lan công chúa được nhận làm phu tử của Hoàng Thượng.
Nghe Hoa Dung nói, khuôn mặt Ô Lan công chúa đẹp như tranh vẽ, dáng người uyển chuyển, đến bà ấy nhìn thấy còn yêu, thuộc hàng ngũ mỹ nhân đệ nhất thiên hạ, Hoàng Thượng vừa nhìn thấy nàng ta thì đã bị nàng ta hớp hồn.
Yến Tuyền hỏi bà ấy nghe được những lời này ở đâu, Hoa Dung nói: “Bên ngoài tất cả mọi người đều nói như vậy, ngay cả Quốc Công gia cũng nói Ô Lan công chúa hết sức xinh đẹp, hoa nhường nguyệt thẹn, cũng không thể nào là giả được.”
Lòng tò mò của Yến Tuyền bị Hoa Dung khơi gợi, nếu hai biểu ca đã từng nhìn thấy thì chắc chắn Tống Thanh Dương cũng từng nhìn thấy, thế là nàng chạy nhanh như một làn khói đến chỗ hắn.
Trải qua mấy ngày chăm chỉ tu luyện, bây giờ cơ thể Yến Tuyền nhẹ như chim yến, nàng chạy một mạch đến viện của Tống Thanh Dương mà cũng không thở dốc lấy một lần.
Tống Thanh Dương đang lau kiếm của mình, thấy nàng vội vã chạy đến, hắn nghiêng đầu hỏi: “Sao vậy?”
“Nghe nói Ô Lan công chúa đẹp như tiên nữ, là thật sao?”
“Ừm… Xinh đẹp giống như hồ ly tinh vậy?”
“Muội đã từng nghe chuyện Trụ Vương và Đát Kỷ chưa? Chính là như thế đó.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận