Chương 232

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 232

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Về sau, ba lại về nước, muốn đi tìm bà ấy, nhưng bà ấy lại như đã bốc hơi khỏi nhân gian…”
Cha Ôn hoàn toàn thành khẩn kể lại chuyện năm đó với Ôn Diệc Tư. Thoạt nhìn cả hai cha con đều rất bình tĩnh.
On Diệc Tự như mới vừa nghe được chuyện của người khác, vẻ mặt không có chút thay đổi nào.
Mà cha Ôn cũng chỉ đang nghiêm túc nói cho anh biết những chuyện anh vốn nên được biết từ lâu.
“Diệc Tư, ba biết bảy năm qua con ở trong nhà giảng viên kia cũng không thật sự thoải mái. Nhưng hẳn hiện tại con cũng đã nhìn ra, dì Kim của con không phải người xấu, em gái con cũng không phải người xấu, hai mẹ con họ đều rất lương thiện, cũng rất tốt, bọn họ sẽ coi con như con trai ruột, như anh trai ruột.”
“Ba hi vọng chúng ta đều có thể nhìn về tương lai xa một chút, nghĩ tới tương lai nhiều hơn. Về sau con sẽ vĩnh viễn ở lại trong cái nhà này, chúng ta cùng nhau làm người nhà chân chính, có được không?”
Hầu hết của Ôn Diệc Tư giật giật, không nhìn ông, cuối cùng anh chỉ nói một câu: “Cảm ơn.”
“Con còn có gì sầu khổ sao?” Cha Ôn nhíu mày, chăm chú nhìn anh thật lâu mới chờ được một cái lắc đầu nhẹ của Ôn Diệc Tư.
“Không biết, chỉ là con không ôm kỳ vọng quá nhiều với mọi chuyện, dù là chuyện gì.”
Anh nhìn túi quả hạch Ôn Điềm đặt trong tầm tay anh: “Dù sao tới cuối cùng, hết thảy đều sẽ là đồi bại thôi.”
Sau mấy ngày khô nóng qua đi, độ ẩm bắt đầu thay đổi bất ngờ.
Trước đó dù cầu thế nào ngoài trời cũng không xuất hiện cơn gió đêm mát mẻ, nhưng hiện tại, mỗi ngày gió mát như không cần tiền điên cuồng thổi qua, lạnh tới mức mới chạng vạng người đi đường đã không nhịn được khép chặt quần áo trên người lại.
Nguyễn Nghiên hẹn Ôn Điềm ra ngoài gặp mặt, đây là lần đầu tiên cậu ấy chủ động hẹn Ôn Điềm ra ngoài chơi kể từ khi chuyện kia xảy ra.
Thoạt nhìn Nguyễn Nghiên đã ổn hơn nhiều, hai người lại bắt đầu vung tiền dạo phố mua sắm như trước kia, sau đó cùng đi uống trà sữa mới mùa đông.
Cả hai đều rất ăn ý, không ai nhắc tới chuyện cũ.
… Cũng không ai nhắc tới chuyện vì sao Nguyễn Nghiên không tới trường kể từ sau kỳ nghỉ quốc khánh vừa rồi.
Thoạt nhìn Ôn Điềm vẫn vui vẻ không khác gì trước, khi Nguyễn Nghiên nhìn cô, khóe miệng lại không tự chủ được hơi nhếch lên.
Bọn họ bưng một ly trà sữa đi lại trên đường phố, nhìn bầu không khí náo nhiệt bên đường, phát hiện gần như mỗi một cửa tiệm đều có giảm giá chào lễ tết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận