Chương 232

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 232

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đứa bé sắp được năm tháng, đã có thể lật người một cách thành thạo, có thể ngồi, nhưng ngồi không quá ổn định, còn dùng giọng nói non nớt gọi “mẹ”, nhìn thấy ai cũng gọi “mẹ’, trông càng thêm đáng yêụ
Hạ Vân ôm đứa bé xuống lầu, đứa bé bị bà nội ôm lấy mất, Tống Ninh cũng đùa giỡn với đứa bé.
Đứa bé không sợ người lạ, bị đùa đến cười ha ha, còn kêu “mẹ, mẹ” loạn lên.
Hạ Vân chào Tống Ninh xong thì đến phòng ßếp ăn bữa sáng, Hạ Minh Viễn đi theo sau cô vào phòng ßếp, muốn rán trứng ốp lết cho cô.
“Con muốn ăn trứng lòng đào.” Hạ Vân dựa vào gần cha, nhìn hắn làm trứng ốp lết, lại hỏi “Sao Tống Ninh lại ở đây ạ?”
“Cậu ta nói có mấy ngày nghỉ, muốn nghỉ phép ở trấn này.”
“Ồ, muốn ở nhà bà cô anh ấy sao?”
Hạ Minh Viễn dừng tay một lát, cúi đầu nhìn cô nói “Không, cậu ta muốn ở nhà chúng ta.”
Hạ Vân “…”
Hạ Minh Viễn lại nói “Bà nội con đã đồng ý, bà ấy cảm thấy đây là thời cơ tốt.”
Hạ Vân “…”
Thế giới này đúng là quá huyền ảo.
Nghĩ tới tối hôm qua cô và cha làm t̠ình tɾong đïện thoại, âm thanh đều bị Tống Ninh nghe thấy, cô lập tức cảm thấy xấu hổ.
Người này còn sáng sớm tới nhà cô, rốt cuộc là muốn làm gì
Cô rầu rĩ nói “Con không đồng ý ”
Hạ Minh Viễn cười khẽ ra tiếng, nói “Ngoan, cho bà nội con chút mặt mũi đi.”
“Hừ ”
Hạ Minh Viễn nhìn biểu cảm kiêu ngạo của cô, tɾong lòng ngứa ngáy, rấtmuốn cúi đầu hôn miệng cô, nhưng sợ bà cụ nhìn thấy được nên nhịn xuống, khàn giọng nói
“Tối hôm qua thao lâu như vậy, tiểu bức có sưng lên không?”
Hạ Vân bị hỏi đến mặt đỏ bừng, lắc đầu nói “Không, không sao ạ…”
“Đúng là chịu được thao.” Hắn cười khẽ nói.
Hạ Vân hờn dỗi trừng hắn một cái, quay đầu đi tới trước bàn ăn ngồi xuống, thúc giục hắn
“Nhanh lên ạ, con đói bụng ”
Ăn bữa sáng xong, Hạ Vân mở máy tính ra, mở video quay được ở bờ biển ngày hôm qua ra, bắt đầu làm cắt nối biên tập hậu kỳ.
Tống Ninh rấtquen thuộc nên tới đây xem, thuận tiện chỉ đạo Hạ Vân một chút.
Anh ta thật sự rấtchuyên nghiệp, ý kiến đưa ra với Hạ Vân đều có tác dụng͟͟.
Cuối cùng Hạ Vân dứt khoát nhường vị trí cho Tống Ninh, bảo anh ta giúp đỡ làm, không khách sáo chút nào.
Thấy bà cụ ôm đứa bé đi ra cửa tản bộ, lúc này Hạ Vân mới hỏi Tống Ninh
“Nói thật, rốt cuộc là anh muốn tới nhà tôi làm gì? Anh như vậy rấtdễ khiến bà cụ hiểu lầm anh có ý với tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận