Chương 232

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 232

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn bộ dạng của ngài Nhâm đang cầm quyển sách bán đấu giá giới thiệu cho Diệp Thù Yến, Đường Noãn có chút ngoài dự đoán, Diệp Thù Yến lại cảm thấy cái kia thú vị. Không phải cô nói, loại đấu giá mang tính chất từ thiện này, thứ tốt cũng có, nhưng đúng là không đạt tới trình độ khiến cho Diệp Thù Yến cảm thấy hứng thú. Đương nhiên, cô cũng không hứng thú, Đường Noãn tức giận nghĩ, bây giờ cô chỉ là một người nghèo, có thấy hứng thú cũng là vô ích, về phần để Diệp Thù Yến trả, cô ấy kiên quyết không! Bây giờ anh mua cho cô ấy thứ gì ở chỗ cô đều là tạm giữ, không đúng, không chỉ là tạm giữ, còn có đồng giá tương đương.
Anh nói xem, trên thế giới này có chuyện quá đáng như vậy sao? Cất giữ đồ ở chỗ, chưa tính không có phí cất giữ, lúc trả lại còn lấy đi một khoản lãi suất khổng lồ! Tư bản tâm địa đen tối! Diệp Thù Yến bỗng nhiên quay đầu nhìn lại, Đường Noãn hoảng sợ, rất nhanh kéo lên nụ cười ngọt ngào, trong lòng vẫn tức giận, ông trời thật sự là bất công, nếu đã cho anh một bộ tâm địa đen tối, vì sao còn muốn cho anh mỹ mạo có thể quyến rũ người khác đây, không phải là lừa người sao.
Cô vừa mới ngồi xuống bên cạnh Diệp Thù Yến, mấy người bà Nhâm cũng trở về, bà Nhâm ở ngay phía sau Đường Noãn, hai người còn lại lại ở hàng phía sau bà Nhâm, chả trách có bộ dạng bà Nhâm bảo sao làm vậy kia. Bà Nhâm vừa ngồi xuống đã bĩu môi làm nũng với ngài Nhâm nói: “Ông xã, giúp người ta thoa kem tay chút đi, móng tay của em không tiện ~”Nói xong còn sâu kín nhìn Đường Noãn một cái.
Đường Noãn:”…”
Ngài Nhâm ngược lại rất yêu thương cô ta, ngượng ngùng cười với Diệp Thù Yến, mặc kệ vất vả oán hận giúp cô ta thoa. 【Wow, thật ngây thơ! Anh Thù Yến, hỏi tôi đi! Anh cũng hỏi tôi một câu!】
Diệp Thù Yến nhìn cô vừa tức giận vừa buồn cười, lúc vô dụng chính là tư bản tâm địa đen tối, hữu dụng chính là anh Thù Yến, cô còn dùng rất thuận tay. Nhưng mà nhìn ánh mắt của cô vẫn mở miệng hỏi: “Em muốn bôi không?”
Đường Noãn thờ ơ nói: “Ai nha, tay của người ta không có dùng cái đó.”
Cô giơ tay trắng nõn mảnh khảnh lên cho Diệp Thù Yến xem: “Trời ạ bẩm sinh mảnh khảnh, không cần phải dùng những thứ đó.”
Nói xong cũng thầm kín nhìn bà Nhâm một cái.
Bà Nhâm: “…”
Rốt cuộc ai ngây thơ đây, Diệp Thù Yến không nhịn được cười, đưa tay nắm lấy tay cô: “Ừm, biết rồi, em là đẹp nhất.”
Sắc mặt của bà Nhâm dữ tợn, Đường Noãn cũng không thèm để ý thưởng thức, cô nhìn bàn tay đang nắm mình, trong lòng điên cuồng hò hét: 【Vừa rồi tôi không có rửa tay, không rửa tay, không rửa tay! Mau buông ra!】 Đùa giỡn lưu manh gì chứ.
Diệp Thù Yến chậm rãi nhếch khóe miệng, nếu nói anh tâm địa đen tối, vậy không thu chút lãi thì làm sao được.

Thấy Diệp Thù Yến không có ý định buông tay cô ra, Đường Noãn trực tiếp xuất lớn chiêu: Khi nãy em mới dùng bàn tay này bóp chết một con gián: “bộp“ một tiếng luôn ra một đống… cái thứ sờ vào thì có chút dính dính nhầy nhầy…. Không biết anh Thù Yến có để ý hay không. Quả nhiên Diệp Thù Yến sững sờ, vô thức buông lỏng tay cô ra.
Đường Noãn nhân cơ hội đó rút tay về, nhưng chưa kịp đắc ý thì phát hiện ra, hình như khi nãy cô đã tưởng tượng phong phú quá rồi, giờ cứ có cảm giác bản thân thật sự đã bóp chết một con gián, không dám nhìn thẳng vào ngón tay của mình nữa, buồn nôn quá đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận