Chương 233

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 233

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A, bảo bối, chuyên tâm một chút…” Âu Dương Kiện Vũ cũng say mê nói, đồng dạng đem Mạc Thiếu Đình xem như không khí.

Đang phát cuồng chợt có người quấy nhiễu, hành vi nào đó sẽ bị hạn chế, Jack bực bội, không thể không dùng một bàn tay kéo cánh tay Mạc Thiếu Đình ra, “Mạc Thiếu Đình, cậu bình tĩnh một chút.”

“Các người khi dễ Tiểu Quân của tôi như thế, kêu tôi làm thế nào bình tĩnh được?” Mạc Thiếu Đình trừng mắt, lớn tiếng quát, “Mạc Hoa Khôi, Jack, Âu Dương Kiện Vũ, ba người thật đê tiện vô sỉ hạ lưu.”

Những lời này của Mạc Thiếu Đình, Mạc Hoa Khôi là người đầu tiên nghe không lọt, hắn dừng môi hôn Thu Tiểu Quân, xoay đầu hung tợn nhìn Mạc Thiếu Đình, rõ ràng lạnh nhạt nói: “Mạc Thiếu Đình, đê tiện hạ lưu vô sỉ hẳn là cậu chứ? Vì một người bá chiếm Tiểu Quân, cư nhiên giả ngu giả ngốc, rõ ràng đã khôi phục ký ức, còn giả vờ cái gì cũng không nhớ?”

“Tôi, tôi…” Mạc Thiếu Đình nói không ra lời, hơn nửa ngày vận dụng tài văn chương mới nhảy ra được mấy chữ, “Các người ba tên cầm thú.”

“Ha hả a, Mạc Thiếu Đình, chúng tôi là cầm thú, vậy cậu chính là không bằng cầm thú.” Jack vào lúc này cười cười, nửa giỡn nửa thật nói.

“Cái gì? Tôi Mạc Thiếu Đình cái gì không bằng cầm thú?” Nghe lời này, Mạc Thiếu Đình tức giận đến gân xanh trên trán thình thịch nhảy.

“Mạc Thiếu Đình, nói cho cậu biết, chúng ta ba người đều là thật tình yêu Tiểu Quân, đây chỉ là phương thức chúng ta yêu Tiểu Quân mà thôi, cậu không thể tiếp thu thì rời đây đi, rời khỏi Tiểu Quân, rời khỏi nơi này, đừng tới quấy rầy chúng ta.” Mạc Hoa Khôi hừ lạnh một tiếng, trịnh trọng nói với Mạc Thiếu Đình.

“……” Mạc Thiếu Đình tức giận đến nói không ra lời, thật muốn giận dỗi rời đi, nhưng mà, cặp chân kia lại không nghe mình sai sử. Hắn trầm mặc một lúc, tràn ngập mâu thuẫn nhìn Thu Tiểu Quân quần áo bất chỉnh, “Tiểu Quân, trong lòng em rốt cuộc nghĩ như thế nào?”

Là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi, việc như vậy trước sau đều phải đối mặt.

Thu Tiểu Quân nghĩ nghĩ, đối diện với hắn, nhợt nhạt cười, chân thành nói: “Thiếu Đình, em yêu anh, em cũng yêu Hoa Khôi, Kiện Vũ, và Jack, anh mắng em tham lam cũng được, mắng em ích kỷ cũng thế, tóm lại, em không nghĩ từ bỏ các anh, bất luận là người nào.” Nói đến đây cô lại cười cười, nhưng tâm thật nặng nề, “Đương nhiên, nếu anh không muốn tiếp thu em như vậy, không muốn lại yêu em như vậy, em hoàn toàn không miễn cưỡng, anh có thể tùy thời rời đi, em bảo đảm sẽ không đi quấy rầy sinh hoạt của anh nữa.”

“……” Mạc Thiếu Đình lâm vào trầm mặc, hắn để ý đến quan hệ nam nữ rắc rối phức tạp này, nhưng mà lai luyến tiếc nếu rời đi, mày khẽ nhăn lại, phủ lên tầng u ám vô pháp tiêu tán.

“Thiếu Đình, cậu từ lúc nào trở thành dông dông dài dài như vậy?” Lúc này, Âu Dương Kiện Vũ nhíu nhíu mi, có điểm không kiên nhẫn.

“……” Mạc Thiếu Đình vẫn là trầm mặc không nói gì.

“Mạc Thiếu Đình, Kiện Vũ cùng Hoa Khôi mấy người cha, thúc thúc không phải cũng như thế này sao? Cậu xem bọn họ hiện tại hạnh phúc như thế nào? Chúng ta về sau cũng tạo thành một đại gia đình như vậy, người nhiều một chút vô cùng náo nhiệt, cũng không có gì không tốt.” Jack lúc này mỉm cười nói.

Mạc Hoa Khôi đầy mặt không kiên nhẫn, “Ai, ca, Jack, cậu ta không muốn thì thôi, chúng ta đừng để ý nữa, coi như không khí đi.” Nói xong cúi xuống ôm chặt Thu Tiểu Quân, không bị ảnh hưởng gì hôn lên môi Thu Tiểu Quân, “Tiểu Quân, chúng ta tiếp tục…”

Sự tình đều đã phát triển đến trình độ này, cũng không còn gì ngượng ngùng.

Dưới ánh trăng ái muội, cho dù nửa đường Mạc Thiếu Đình chạy tới quấy nhiễu, nơi nào đó trên người Âu Dương Kiện Vũ cùng Jack sẽ hoàn toàn biến hóa mất. Lúc này, hai người nhìn đến một mình Mạc Hoa Khôi hôn hôn Thu Tiểu Quân đều chịu ảnh hưởng của thị giác, mọi tế bào trên người lập tức hứng khởi lên, mười phần ăn ý làm lơ sự tồn tại của Mạc Thiếu Đình, lại một lần nữa chenthân thể vào, cùng Mạc Hoa Khôi yêu thương Thu Tiểu Quân.

Mạc Thiếu Đình làm sao chịu được hình ảnh kích thích như thế, cho dù rượu trên người còn chưa hoàn toàn biến mất, đầu óc hắn vẫn còn chút lý trí, dại ra nhìn một hồi, hàm răng gắt gao cắn chặt, vội vàng xoay người đi.

Nghe được tiếng bước chân hắn rời đi, Thu Tiểu Quân kiệt lực nâng đầu, lúc nhìn thấy bóng dáng hoàn mỹ cũng hắn rời đi, ngực cô không nhịn được đau xót, cầm lòng không được kêu hắn một tiếng, “Thiếu Đình…”

Tiếng gọi của cô cũng không lớn, nhưng Mạc Thiếu Đình lại nghe thật rõ, trong bóng đêm hắn cố gắng kềm lại đôi mắt ẩm ướt, dừng bước, đột nhiên xoay lại nhìn Thu Tiểu Quân, “Tiểu Quân, em luyến tiếc anh đi, có phải không?”

“Phải.” Thu Tiểu Quân không chút do dự trả lời, “Cho nên, xin anh đừng đi.”

Hay cho câu “xin anh đừng đi”, không biết như thế nào vừa nghe được những lời này, tâm hắn lạnh như thiết, cứng như đá lập tức mềm ra, con mắt lập tức ướt đẫm hướng Thu Tiểu Quân chạy tới, “Tiểu Quân…”

Thôi thôi, Âu Dương Kiện Vũ, Mạc Hoa Khôi, Jack, bọn họ người nào ngày thường không phải là cao cao tại thượng? Bọn họ ba người bởi vì yêu Thu Tiểu Quân nguyện ý cúi người, cùng nam nhân khác cộng đồng để có được Thu Tiểu Quân, hắn Mạc Thiếu Đình vì sao lại không thể?

Có một số việc, khi đã không kìm lòng được, việc xảy ra kế tiếp thật trơn tru thuận lợi.

Bọn họ thở dốc, rên rỉ, hết đợt này đến đợt khác, ánh trăng e thẹn cười, ngôi sao cũng e thẹn mà lập lòe chơp mắt, ngay cả bóng đêm cuồn cuộn cũng như cảm nhiễm theo bọn họ, trở nên thật mỹ lệ mê người.

Đêm nay thật dài, thật lãng mạn, bốn người đàn ông chất lượng tuyệt hảo, dưới ánh trăng, ở khu vườn hoa hướng dương xinh đẹp, cùng yêu thương một nữ quỷ diễm lệ. Bọn họ biến thái rõ hành vi đó không được thế nhân chấp nhận, nhưng vẫn dứt khoát, kiên quyết lựa chọn tiếp tục, tựa hồ như tất cả đều trúng độc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận