Chương 234

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 234

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vì Sao Phải Tị Hiềm
Bùi Từ: “Ba tuổi Kiều Sở Sở đã tới nhà chúng tôi, tôi còn từng dỗ em ấy ngủ đấy!”
Bùi Mộc: “Khi còn bé em ấy ngủ làm loạn đòi hai anh em chúng tôi nằm hai bên.”
Vi Sinh Hoài Lăng tái mặt, gõ chữ cộp cộp: “Nhưng đó là khi cô ấy còn nhỏ, sau khi trưởng thành các người nên tị hiềm.”
Bùi Từ: “Vì sao phải tị hiềm?”
Bùi Mộc: “Vì sao phải tị hiềm?”
Vi Sinh Hoài Lăng: “Hai người là anh trai! Lúc chị tôi tắm tôi cũng cách xa đấy!”
Bùi Mộc và Bùi Từ: “Chị của cậu là chị ruột.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “?”
Hai người cùng lúc nói: “Bọn tôi thì không.”
Vi Sinh Hoài Lăng như bị sét đánh.
Ánh mắt cậu trợn tròn, nhìn về phía hai người đối diện.
Kiều Sở Sở cảm giác bầu không khí không đúng, muốn xem điện thoại của Bùi Mộc và Bùi Từ: “Các anh đang nói gì vậy, sao sắc mặt cậu ấy lại xanh như thế. Không phải là hai người lại bắt nạt người khác đấy chứ?”
Lúc hai tên này ở cạnh nhau thì không có chuyện gì tốt lành.
Bùi Mộc cười híp mắt cất điện thoại: “Không biết nữa, có lẽ là vì cậu ta ăn trúng đồ hỏng.”
Bùi Từ cũng cất điện thoại, kéo Kiều Sở Sở đi: “Đi thôi, mấy người anh cả sắp tới rồi.”
Kiều Sở Sở bị hai anh em cứng rắn kéo đi.
Vi Sinh Hoài Lăng còn sững sờ tại chỗ, muộn màng nhận ra lời nói vừa rồi chị Dư Xán nói với cậu.
Anh em nhà họ Bùi, không phải đội bạn mà cậu nên dung hợp vào.
Tất cả bọn họ đều là kẻ địch!
Bùi Từ đút tay vào túi, tâm trạng sung sướng không nói ra được: “Kiều Sở Sở, đã lâu lắm rồi ba người chúng ta không bình yên ở bên nhau như vậy, chi bằng sau này thường xuyên như vậy đi.”
Bùi Mộc dịu dàng nói: “Đúng vậy, tuy rằng em hại bọn anh mất hết mặt mũi trước mặt khách hàng, nhưng anh cảm thấy ba người chúng ta vẫn nên ở cùng nhau là tốt nhất.”
Kiều Sở Sở lạnh lùng: “Không muốn.”
Bùi Mộc: “?”
Bùi Từ: “?”
Hai người bọn họ đồng thanh nói: “Vì sao không muốn? Chẳng phải trước kia em rất thích quấn quít hai người bọn anh sao?”
Kiều Sở Sở lạnh nhạt nhìn hai người: “Đó là quá khứ rồi, lúc đó em có ý nghĩ xấu với hai người, bây giờ không có.”
Hai người nhíu mày, khó chịu nói: “Vậy trước kia em nhìn hai bọn anh có cảm giác gì?”
Mặt cô không cảm xúc: “Hai anh đẹp trai trông rất ngon.”
Mặt già của hai người đỏ lên, trăm miệng một lời: “Vậy, vậy bây giờ thì sao?”
Mặt Kiều Sở Sở vẫn không có biểu cảm: “Hai con cá chết trắng dã trên sạp cá.”
Bùi Mộc: “?”
Bùi Từ: “?”
Kiều Sở Sở xách váy đi về phía sảnh tiệc.
[Trước kia làm nhiệm vụ, buộc phải giả vờ thích bọn họ, bây giờ không làm nhiệm vụ đương nhiên phải để lộ nguyên hình, không có cảm giác là không có cảm giác.]
Bùi Mộc: “…”
Bùi Từ: “…”
Vi Sinh Hoài Lăng hùng hổ đuổi theo nghe thấy thế thì hai mắt tỏa sáng, đi tới chính giữa hai người rồi dừng lại.
Gương mặt vốn xanh của cậu đã hồng hào trở lại, thậm chí bắt đầu vui sướng hớn hở.
Thì ra Kiều Sở Sở không có cảm giác với bọn họ.
Hì hì hì!
Bùi Mộc và Bùi Từ thấy cậu cười gian xảo như vậy thì đột nhiên có chút nổi giận.
Sao Kiều Sở Sở dám nói chuyện với bọn họ như vậy?
Trước kia cô sẽ không như vậy, sức lực cũng không lớn như vậy, bây giờ cả người đều là lạ.
Kiều Sở Sở táo bạo mà sờ lên cổ: [Hệ thống nói không sai, sau khi uống tăng lực cảm xúc sẽ táo bạo. Bây giờ mình thật sự nhìn cái gì cũng chướng mắt.]
Cô đưa mắt nhìn quanh: [Nhưng buổi dạ tiệc này chỉ mới bắt đầu thôi, Hạ Tuyết Thuần còn ở đây tiến hành nội dung cốt truyện, sau khi Vi Sinh Biệt Hạc gặp Hạ Tuyết Thuần thì đến lượt Bùi Mộc và Bùi Từ rồi.
[Có điều… mình có cần tham gia đoạn cốt truyện này không, bởi vì lúc Hạ Tuyết Thuần làm việc vặt ở chỗ này đã rất quen thuộc với bảy người anh của mình, đợi lát nữa lúc cô ta bị người khác quấy rối, Bùi Mộc và Bùi Từ sẽ ra mặt cho cô ta.]
[Sau khi ra mặt, để khiến Hạ Tuyết Thuần vui, hôm sau hai người bọn họ đã mang theo Hạ Tuyết Thuần ra ngoài chơi.]
[Ba người ở bên nhau rất vui vẻ.]
Vi Sinh Hoài Lăng càng nghe tâm trạng càng tốt, cười giả tạo nhìn về phía đôi song sinh.
Sắc mặt của Bùi Mộc và Bùi Từ khó coi như ăn trúng ruồi.
Cho dù Hạ Tuyết Thuần bị người ta quấy rối, bọn họ cũng tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào.
Nhiều nhất là kêu bảo vệ tham gia.
Còn đưa cô ta ra ngoài chơi?
Buồn cười!

Bình luận (0)

Để lại bình luận