Chương 234

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 234

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

233 H, liếm tiểu huyệt của cô 1
“Đừng… Đừng như thế…”
Lâm Chi Nam còn muốn thương lượng một chút, khi đó đồng ý chẳng qua là tạm thời ứng phó, nghĩ đến làm nũng là được, cô không nghĩ đến chuyện thật sự giúp người ta ngậm thứ đó.
Sau khi cô ngồi xổm trên mặt đất trốn, bàn tay của Giang Đình lại để ở trên gáy cô kéo về, sương mù mờ mịt, nước hồ chỉ có nửa đong đưa trước ngực cô gái.
Lâm Chi Nam lảo đảo chống đỡ bắp đùi rắn chắc của người đàn ông, cự vật đen nhánh sượt qua mặt cô, gân xanh dữ tợn, vừa thô vừa dài, quყ đầu to như quả trứng gà, cực kỳ có tính xâm lược.
“Nhóc con, làm người cũng không thể nói lời mà không giữ lời.”
Giọng nói người đàn ông trầm thấp, ngón tay vuốt ve cằm cô, lúc chậm rãi nhấc lên, Lâm Chi Nam đu.ng vào đôi mắt âm u của anh ta, mang theo du͙c vọng nhất định phải có được.
Giọng nói của anh ta khàn khàn “Ngậm mấy lần hả?”
“Đừng mà…” Lâm Chi Nam ủy khuất, lén dò xét anh ta “Nhìn nó vừa xấu lại dữ tợn.”
Xấu, dữ tợn?
Giang Đình không nhịn được cười khẽ, từ trong xoang mũi hừ ra đều là vui vẻ, anh ta dụ dỗ “Ngày mai bắt cho em hai con thỏ hoang về, là loại thỏ nhỏ nhảy nhót tưng bừng.”
“Không phải lúc ở Đế Đô em thường xuyên nhắc đến à?”
Ngón tay anh ta vuốt ve bờ môi đỏ, tưởng tượng đến cảnh cái miệng nhỏ nhắn này gian nan ngậm vào từng chút cự vật của mình, chỉ mấy hình ảnh rời rạc đã khiến tròng mắt Giang Đình tối đen hơn.
Lâm Chi Nam nhìn anh ta một lát mới do dự nói “Vậy… Không cho phép anh động…”
“Ừ…”
Cô tiếp tục nói điều kiện “… Chỉ ngậm mấy lần thôi.”
“Ừ…” Yết hầu lên xuống, đáy mắt người đàn ông đều là dụ dỗ.
Sau đó Giang Đình nhìn thấy thiếu nữ chậm rãi đỡ lấy côn thịt, lúc đầu lưỡi thăm dò thử liếm một cái lên quყ đầu, bên hông Giang Đình tê dần, gần như bắn ra.
Một mùi tanh tràn ngập trong khoang miệng, phần gáy bị bàn tay to giữ lấy, Lâm Chi Nam chỉ đành phải vụng về ngậm lấy quყ đầu.
Sau khi bảo đảm người đàn ông không nhúc nhích, lưỡi dọc theo quყ đầu của anh ta liếm một vòng, lại nhẹ nhàng mút hai cái.
“Tê…”
Giang Đình thở dốc, ngẩng cổ, yết hầu trùng điệp lên xuống, cơ bắp kéo căng, cả người giống như có một luồng điện giật.
Gương mặt anh tuấn đỏ lên, không còn vẻ bình thản ung dung như ngày thường, thoải mái gần như dữ tợn.
Cô gái ở dưới thân còn đang gian nan phun ra nuốt vào, cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận phơn phớt khó khăn lắm mới dung nạp được đỉnh đầu, Giang Đình vuốt tóc cô, thật sự không nhịn được, khẽ động mấy cái trong miệng cô.
“Ừm ừm…”
Lâm Chi Nam lập tức trừng mắt lên án, răng còn xui xẻo trực tiếp cạ vào quყ đầu, dây cung trong đầu Giang Đình hoàn toàn đứt phựt, giữ lấy gáy cổ đầu ra vào, thật sâu đâm vào trong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận