Chương 234

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 234

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mà độc này, giống như bị trúng quá sâu, chỉ sợ cả đời cũng không giải được.

Mãi tới sáng hôm sau, tình cảm mãnh liệt của cả 5 người mới chậm rãi hạ nhiệt, thân thể mệt mỏi, một đoàn say ngủ ở vườn hoa, vài cây hướng dương xung quanh che kín làm người đến gần cũng khó thấy được.

Chim chóc sáng sớm đã bay lượn, vui sướng ca hát trên bầu trời, nắng sớm hạnh phúc chiếu trên lá cây.

Một buổi sáng mỹ lệ như thế, sao có thể bỏ qua cho được?

“Ha ha, Cảnh, nhà Hạ Tiểu Thỏ có khu vườn hoa hướng dương thật đẹp.” Từ hướng nào đó truyền đến thanh âm vương hậu Cố Mộng Mộng, “Em nghe Tiểu Thỏ nói, đây là một lần sinh nhật của cô ấy, chồng thứ hai Mạc Mê tặng cô ấy làm quà sinh nhật.”

Ngay sau đó, giọng quốc vương Âu Dương Cảnh cũng truyền tới, “Ha ha, bà xã, nếu em thích, sinh nhật em năm nay anh cũng tặng em một vườn hoa hướng dương, nhất định so với khu vườn này càng lớn càng đẹp hơn.”

“Không cần, đối với vợ chồng già, không cần làm loại sự tình lãng mạn như vậy.”

“A, bà xã, lời này của em không đúng rồi, trong lòng anh, em vĩnh viễn là người vợ trẻ mỹ lệ nhất, không già chút nào.”

Thanh âm tiến đến gần, không bao lâu có thể thấy Âu Dương Cảnh kéo Cố Mộng Mộng đi tới trung tâm khu vườn hoa.

“Oa, Cảnh, nơi này cảnh sắc cực kỳ mỹ lệ.” Cố Mộng Mộng giương đầu lên nhìn chung quanh, cầm lòng không được liên tục phát ra tiếng tán thưởng.

“Ừ.” Âu Dương Cảnh cười gật gật đầu, dừng lại ôm chặt lấy thân hình uốn lượn, hạ thấp đầu, thâm tình nhìn mặt bà, “Bà xã, nơi này đẹp như vậy, chúng ta có nên ở chỗ này chế tạo một chút chuyện khó quên không?”

Cố Mộng Mộng nghe được có điểm mơ hồ, “Cảnh, anh có ý gì? Chúng ta có thể ở đây chế tạo, làm cái gì khó quên?”

Âu Dương Cảnh tà mị giương môi cười, “Làm tình.” Khàn khàn nói ra hai chữ, sau đó liền cúi đầu hôn lên môi bà.

“Uy, không cần như vậy, vạn nhất có người tới nơi này phát hiện chúng ta thì làm sao?”

Nghĩ đến nơi đây là địa bàn người khác, Cố Mộng Mộng nhìn hoặc ít có chút khẩn trương và lo lắng.

“Bà xã, lúc này sớm như vậy, sẽ không có người tới đây.”

“Nhưng mà… A…” Bà còn nghĩ đến nói gì đó làm hắn bỏ đi ý định đó, không tưởng vừa nói ra hai chữ đôi môi cùng hô hấp đã bị hắn nhiệt tình nuốt xuống, lúc này mới bừng tỉnh vội vàng đẩy hắn ra, nghịch ngợm chạy đi.

“Ai, bảo bối, đừng chạy.” Âu Dương Cảnh hiểu ý cười, lập tức nhanh chóng đuổi theo, “Bảo bối, đừng chạy nhanh như vậy, cẩn thận tiểu bảo bối trong bụng.”

“Cảnh, anh đáp ứng em, không ‘khi dễ’ em ở đây, em sẽ không chạy.” Cố Mộng Mộng vừa chạy, vừa quay đầu lại, có điểm nghẹn cười nói.

“Ha ha, được được được, anh đáp ứng em, không muốn em ở đây.” Âu Dương Cảnh cười đáp ứng.

Cố Mộng Mộng lúc này mới dừng bước, đang chuẩn bị xoay người nhìn về phía hắn, không tưởng sẽ lơ đãng nhìn đến một hình ảnh khẩu vị nặng, “Á, trời ơi!”

“Bà xã, làm sao vậy? Em nhìn thấy gì mà kinh ngạc như vậy?” Thật mau Âu Dương Cảnh chạy tới bên người bà, nhìn bà biểu tình kinh ngạc, mặt đầy nghi hoặc, “Cảnh, anh xem.” Bà hạ giọng nói, bàn tay đang chậm rãi chỉ đến một hướng.

Âu Dương Cảnh nhìn theo hướng bà chỉ, thấy ngay con mình Mạc Thiếu Đình cùng Âu Dương Kiện Vũ, Mạc Hoa Khôi cùng người tên Jack đang trần truồng ôm Thu Tiểu Quân cũng trần truồng, hắn kinh ngạc đến trợn mắt há hốc mồm, “A?!”

Có lẽ tối hôm qua tình cảm quá mãnh liệt làm cho vài người quên hết mọi sự, lúc này bị Âu Dương Cảnh và Cố Mộng Mộng phát hiện cũng không thấy người nào trong nhóm bọn họ tỉnh lại, tất cả đều ngủ thật ngọt ngào, thật sâu.

Vầng dương phía đông đã lên cao, nắng sớm ấm áp chiếu khắp nơi trên mặt đất, trải đầy ánh vàng rực rỡ.

Vài tia nắng nghịch ngợm xuyên qua cành lá hướng dương, đùa dai như sái lạc trên đùi Jack.

Jack dù sao cũng là quỷ hút máu, làm sao chịu nổi được trò đùa dai này, hắn thật mau đã có ý thức, “Ách ~” nhợt nhạt rên lên một tiếng, co đùi lại để khỏi bị nắng chiếu vào, sau đó chậm rãi mở to mắt, không tưởng vừa mở mắt ra liền thấy được Âu Dương Cảnh cùng Cố Mộng Mộng, thân là quỷ hút máu, không sợ trời không sợ đất nhưng lúc này hắn cũng hoảng lên, “A, các người là ai? Dám nhìn, ta móc mắt các người ra.”

Hắn vừa nói ra như vậy, Thu Tiểu Quân, Âu Dương Kiện Vũ, Mạc Hoa Khôi cùng Mạc Thiếu Đình cũng đều lục tục tỉnh lại, nhìn thấy Âu Dương Cảnh và Cố Mộng Mộng, trên mặt đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Jack đã mặc xong quần áo, nhanh như chớp đã đến bên người Âu Dương Cảnh cùng Cố Mộng Mộng, hai tay duỗi ra bóp chặt cổ hai người.

“Jack, không được tổn thương bọn họ, bọn họ là phụ vương và mẫu hậu của tôi.” Mạc Thiếu Đình thấy thế vội vàng nôn nóng ngăn lại.

Nghe những lời này, Jack mới buông tay xuống, lại thật nhanh trở về bên người Thu Tiểu Quân.

“Thiếu Đình, đây tột cùng là chuyện như thế nào?” Cố Mộng Mộng ngượng ngùng nhìn bọn họ thân thể trần trụi, không thể tưởng tượng hỏi lại.

“Mẫu hậu, phụ vương, sự tình là như hai người nhìn thấy.” Mạc Thiếu Đình lấy quần áo của mình che lại bộ vị nào đó, nghiêm túc nói.

Lúc này, Âu Dương Kiện Vũ cũng lấy áo khoác của mình che khuất thân thể Thu Tiểu Quân, cũng lấy quần áo che lại mình, nhìn mặt Mạc Thiếu Đình, Mạc Hoa Khôi, Jack ba người, lại trịnh trọng nói: “Bác trai, bác gái, chúng ta đều yêu Tiểu Quân, thật sự rất yêu.”

Mạc Hoa Khôi phụ họa nói, “Chúng ta nguyện ý giống ba của chúng ta Mạc Mê, Âu Dương Nặc, Giang Hãn yêu thương mẹ chúng ta mà cùng yêu thương Tiểu Quân, hôm nay việc các người nhìn đến như thế này là việc bình thường, không có gì đại kinh tiểu quái.

“…” Xác thật là như thế này, liên tưởng đến tình huống Hạ Tiểu Thỏ một nữ bốn nam, Cố Mộng Mộng không có lời gì để nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận