Chương 235

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 235

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô lập tức phản ứng, lấy tay chặn miệng và mũi không cho mình phát ra âm thanh.
Cô nên mừng vì quần áo họ mặc không phải màu sáng, điều duy nhất nổi bật là làn da trắng và sáng bóng của cô, đặc biệt là trong bóng tối.
Bản thân cô cũng nhận thức được vấn đề này, vì vậy cô tuyệt vọng siết chặt vào vòng tay của Trình Hiểu Lễ
Tiếng bước chân ngày càng gần, tiếng bước chân của hai người đi dép lê vang lên bên tai.
Tạ Thu Thủy nghe tiếng bước chân, cố gắng không phát ra tiếng động để thu hút sự chú ý của người khác.
Hai người nọ gần như đã đến ngay bên cạnh, chỉ cần cô phát ra tiếng là sẽ bị phát hiện ngay lập tức.
Nói muốn thỏa mãn xong, anh hoàn toàn chìm đắm trong đó, đầṳ ѵú bị lưỡi anh mυ”ŧ liên tục.
Sau đó lại đưa lưỡi đảo qua đảo lại, ngoài mặt tuy không thấy được gì nhưng trong thực tế, đầṳ ѵú đang bị anh chơi đùa trong miệng.
“Ư…”
Tiếng rêи ɾỉ bật ra, thoát khỏi tầm kiểm soát của cô, Tạ Thu Thủy cảm thấy khó chịu, hai mắt đỏ bừng.
Cơ thể cô co giật phản ứng lại sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ của Trình Hiểu Lễ.
Khi bóng lưng của người qua đường biến mất, Tạ Thu Thủy mới dám buông tay hít một hơi thật sâu, xen lẫn tiếng rêи ɾỉ trầm thấp mà cô không thể kiềm chế.
Trần Hiểu dường như có mắt sau lưng, ngay khi họ rời đi, anh ta thả lỏng người và nhìn lên để xem phản ứng của Tạ Thu Thủy.
Ở đây không tối hoàn toàn, dưới ánh sáng lờ mờ có thể thấy rõ mắt của Tạ Thu Thủy.
Có thể thấy đôi mắt cô ấy rưng rưng ươn ướt.
Trình Hiểu Lễ luồn tay vào trong qυầи ɭóŧ của cô, sau khi chọc vào hoa huyệt nhỏ của cô, anh dùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô:
“Em còn nói là không thích sao? Dưới đó ướt hết rồi…”
Bàn tay của anh ở dưới nhưng nó không di chuyển, đó là một kí©ɧ ŧɧí©ɧ lớn đối với Tạ Thu Thủy.
Cơ thể cô theo bản năng muốn anh cử động, nhưng cô nói với lý trí rằng cô không thể làm điều đó vào lúc này.
Nếu không cô sẽ không thể biện minh cho mình việc anh nói rằng cô thích được kí©ɧ ŧɧí©ɧ trước mặt người khác.
“Trình Hiểu Lễ …” Tay cô không tự chủ được run lên, nắm lấy ống tay áo của đối phương: “Em bị … cưỡng bức…”
Vừa nói xong, Trình Hiểu Lễ nhớ rằng cô đã bị ép buộc phải ở bên mình.
Nhưng có lẽ cô đang khao khát thứ tình cảm gượng ép này trong lòng, rồi lại tự lừa dối chính mình.
Trình Hiểu Lễ túm lấy bộ ngực của cô:
“Nói cho anh biết, em có thể cùng lúc ôm nhiều người ở đây không?”
Tạ Thu Thủy đặt tay mình lên mu bàn tay của Trình Hiểu Lễ, quan sát kĩ nhất cử nhất động của anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận