Chương 235

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 235

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một phút sau, cô thật sự sung sướng mặc váy ngủ, khoác thêm một chiếc áo lông vũ dài phía ngoài chạy xuống dưới, đặt mông ngồi xuống trước mặt anh.
“Anh, gọi em xuống làm gì vậy?”
Anh ấn mở tiếng nhạc cụ ở cách vách mà anh đã ghi lại được mấy ngày nay, gửi cho cô vài cái, sau đó dưới ánh mắt chăm chú tràn đầy khó hiểu của Ôn Điềm, anh lại mở một bản thu âm của ca sĩ, hi vọng Ôn Điềm có thể hiểu được tiếng nhạc bình thường nên là như thế nào.
Hai người ngồi dưới gió lạnh nghe mấy lần bản Nhị Tuyền Ánh Nguyệt xong, Ôn Điềm hơi gật đầu nói.
“Thật giỏi, mỗi ngày em kéo đều hay hơn ngày trước nha.”
Ôn Diệc Tư duỗi tay nhéo mặt cô, để cô nhìn về phía mình: “Em có nghe lời anh không?”
“Nghe cái gì?”
“Đêm Nguyên Đán đừng kéo nhị hồ.”
Ôn Điềm cau mày nhìn về phía anh: “Vì sao nha? Anh cảm thấy em kéo không hay ư?”
Ôn Diệc Tư suy nghĩ một hồi lắc đầu: “Không phải, khi ăn tết kéo khúc này không được vui vẻ lắm.”
“Vậy em đổi khúc khác kéo.” Cô lập tức nghĩ ra được phương án giải quyết.
“Em còn muốn kéo gì nữa?” Ôn Diệc Tự hỏi lại.
Hai người bốn mắt nhìn nhau một hồi, Ôn Điềm nghiêm túc tự hỏi. Cuối cùng cô mím môi, lại giơ tay lên gãi gãi đầu.
“… Vậy để mai em đi nói với giáo viên một tiếng.” Cô có hơi uể oải, có điều rất nhanh cô đã nói thêm.
“Anh, tới lúc đó anh có biểu diễn không? Em muốn thấy anh biểu diễn.”
Ôn Diệc Tự nhẹ nhàng thở ra, có cảm giác trong lòng mới dỡ xuống một tảng đá lớn.
“Anh không có tài nghệ gì.”
Cô cọ cọ mặt lên bàn tay anh, năn nỉ: “Em muốn xem.”
Lòng bàn tay anh bị cô cọ tới tê rần. Anh nâng mí mắt lên nghĩ nghĩ, cuối cùng rất miễn cưỡng nói: “Anh ném rổ còn rất chuẩn… Nhưng tài nghệ này lại không thể lên đài.”
Ôn Điềm dùng hai tay ôm lấy cánh tay anh, vẻ mặt hạnh phúc nói: “Em muốn xem.”
Ôn Diệc Tư bị cô dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn một hồi, đột nhiên cảm thấy hơi chột dạ: “Không phải lần nào cũng có thể ném chuẩn.”
“Em biết nha, nếu bách phát bách trúng chẳng phải có thể đi đấu NBA được rồi sao?”
Ôn Điềm nói xong lại tựa mặt vào trong lòng bàn tay anh: “Giỏi hơn người biết chơi một chút đồng nghĩa với anh giỏi hơn người không biết chơi rất nhiều. Anh, trước kia anh còn từng làm đội trưởng đội bóng rổ trường, chắc chắn là người rất lợi hại, em rất thích anh.”
Ôn Diệc Tư hoàn toàn không thể nói nên lời.
Có thể nhìn thấy làn da bên tai anh hơi sẫm màu hơn so với những vùng da khác, nếu duỗi tay sờ sờ có lẽ còn có thể cảm giác được chỗ đó đã hơi nóng lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận