Chương 235

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 235

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

234 H, liếm tiểu huyệt của cô 2
Đầu lưỡi trơn ướt bị ép quấn lên, giống như muốn đem anh ta xoắn dứt.
Răng người đàn ông cắn chặt.
Thiếu nữ dưới thân đã sớm rưng rưng nghẹn ngào, nắm đấm đánh lên cơ bụng sáu mũi, Giang Đình nhỏ giọng dỗ “Ngoan, xong ngay đây.”
Nhìn ánh mắt ẩm ướt đáng thương của cô, Giang Đình không có đâm sâu vào trong yết hầu, thế nhưng côn thịt thô dài kia cũng đủ khiến Lâm Chi Nam chịu giày vò quá sức, gương mặt nhỏ bị phồng lên, ở giữa đều là hương vị của anh ta.
Cô tức giận nhìn chằm chằm người đàn ông.
Tên đàn ông chó má, anh chết đi, anh nhất định phải chết.
Mấy phút sau khi cự vật phun ra một đợt tinh tяùng trong miệng, Lâm Chi Nam liên tục ho khan vài tiếng, che mặt khóc.
“Đồ khốn… Tên lừa đảo… Khốn kiếp…”
Thiếu nữ vô cùng đáng thương, khóc đến mặt mũi đỏ bừng, trề môi, Giang Đình lại không phúc hậu cười vài tiếng, vớt cô từ trong nước lên, bế lên bờ.
“Được rồi…” Tay anh ta ở trên lưng trấn an “Lần sau không như này nữa, nhé?”
“Em cũng sẽ không làm những thứ này… Không làm…”
Cô ghé vào bả vai anh ta, nước mắt chảy xuống, thực sự tức giận cào lên lưng anh ta hai cái.
Lời nói của đàn ông trên giường quả nhiên đều là lừa quỷ, Lâm Chi Nam nghiến răng nghiến lợi, đem hết thứ trong miệng cọ lên vai anh ta.
Sau đó, cô đã bị đặt ngồi bên cạnh ao.
“Không thích thế này?” Giang Đình kề sát mũi cô, lẩm bẩm.
Cô ủy khuất gật đầu, khóe mắt còn vương nước mắt.
“Nhưng phải làm sao đây?” Anh ta khàn giọng nói “Anh cảm thấy như thế cũng không tệ lắm.”
Khoảng cách gần, đôi mắt đen chăm chú nhìn cô, trong đó dấy lên lửa nhỏ, Lâm Chi Nam còn chưa hiểu ý tứ sâu xa trong lời nói của anh ta, nửa người đã bị xô ngã lên bờ, ở đó có đệm nhỏ, trái lại không đau.
Cô mờ mịt nhìn lại, hai chân đã bị bàn tay to tách ra, âm hộ trần trụi bại lộ trong tầm mắt người đàn ông.
“Giang… Giang Đình…”
“Ừ…”
Người đàn ông trầm thấp đáp lời, ánh mắt vẫn còn giằng co trong âm hộ phấn nộn của cô, dưới ánh đèn, nơi đó xấu hổ mang theo e sợ, loáng thoáng nổi lên mùi thơm ngát của hoa đào.
Ngón tay anh ta chỉ khẽ vỗ về chơi đùa, mặt cô lập tức đỏ lên, hai chân càng bị tách ra lớn hơn.
Để anh ta nhìn, đồng thời trong lúc vô tình cũng để cho một người đàn ông khác ở bên rừng trúc nhìn thấy.
Lục Nhất Hoài không biết chính mình vì sao lại đứng đó đến tận bây giờ, cách hơn mười mét, anh ta tận mắt nhìn thấy cô giúp người đàn ông kia khẩu giao, cái miệng nhỏ nhắn hồng hào kia một lần lại một lần gian nan nuốt lấy, làm cho mặt cô phồng lên, đôi môi ẩm ướt.
Hô hấp của anh ta đột nhiên dồn dập, adrenalin dọc theo chỗ xương sống bàn bạc tiết ra đến bụng dưới, hưng phấn tăng lên, ngay cả sống lưng cũng tê dại hơn phân nửa.
Sinh lý, tình du͙c của người đàn ông chưa bao giờ mãnh liệt như thế, thay vào đó là trong lòng rét run thấu xương, một lỗ thủng khổng lồ từ đó đu.c mở, gió lạnh thổi vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận