Chương 235

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 235

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng, đường xương hàm sắc nét và kiên nghị.

Dưới sự bao bọc bởi nhiệt độ cơ thể và cảm giác tồn tại kỳ lạ của anh, ý thức của Tống Tư Ngâm cũng bắt đầu dần mờ mịt. Sức lực kháng cự từng chút một biến mất, dây thần kinh căng thẳng từ từ giãn ra.

Cô cẩn thận đổi một tư thế thoải mái hơn, thứ đang chôn sâu trong huyệt vì thế mà xuất hiện một vài kẽ hở, lượng tinh dịch dư thừa hòa cùng ái dịch tràn ra từ kẽ hở đó.

Trước khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu, cảm giác cuối cùng của cô vẫn là cảm giác bị lấp đầy và chiếm hữu rõ mồn một sâu trong cơ thể.

Giống như một dấu ấn, khắc sâu lên xác thịt và linh hồn cô.

Còn Lệ Quân Sâm, sau khi hơi thở của cô trở nên đều đặn, cơ thể hoàn toàn mềm nhũn trong lòng anh, hàng mi đang nhắm chặt khẽ cử động một chút, khóe môi dường như cong lên một đường rất nhỏ, gần như không thể thấy được, sau đó ôm cô chặt hơn một chút.

Đêm đã về khuya, trong căn phòng chỉ còn lại tiếng hơi thở đan xen của hai người, cùng với sự chiếm hữu thầm lặng vẫn gắn kết chặt chẽ ngay cả trong giấc mộng.

—————-

Những tia nắng ban mai màu vàng nhạt lọt qua khe rèm, khẽ lay động trên hàng mi của Tống Tư Ngâm.

Cô bị cơn đau nhức rã rời khắp cơ thể kéo tỉnh. Khi ý thức dần quay về, sau lưng cô vẫn là lồng ngực nóng bỏng quen thuộc, cánh tay người đàn ông vòng qua eo, đầu ngón tay mơn trớn vùng thịt mềm bên hông, mang theo hơi nóng vẫn chưa tan đi từ đêm qua.

Tống Tư Ngâm khẽ cử động chân, cảm giác mỏi nhừ từ bắp chân men theo dây thần kinh bò lên đại não. Cô vừa mới cọ vào mép chăn thì người phía sau đã tỉnh.

Lồng ngực anh áp sát vào lưng cô rung lên khe khẽ, giọng nói khàn khàn như ngấm nước ấm vang lên bên tai: “Em tỉnh rồi à? Dậy ăn sáng nhé?”

Cô xoay người lại, chóp mũi suýt chút nữa đụng phải cằm Lệ Quân Sâm.

Người đàn ông vẫn chưa mở mắt hẳn, hàng mi dài rủ xuống, dưới mắt có quầng thâm nhạt nhưng không hề làm giảm đi những đường nét sắc sảo trên gương mặt ấy.

Có lẽ vì mới ngủ dậy nên ánh mắt anh không còn vẻ lạnh lùng cứng nhắc thường ngày mà thêm vài phần ấm áp nhu hòa, ngay cả giọng nói cũng mang theo vẻ lười biếng: “Vẫn chưa động đậy sao? Muốn anh bế em đi rửa mặt à?”

Tống Tư Ngâm hờn dỗi đẩy đẩy lồng ngực anh, đầu ngón tay chạm vào khối cơ bắp săn chắc lại vội vàng rụt về: “Đều tại anh cả đấy.”

Giọng cô hơi nghẹn lại, mang theo chút ý vị làm nũng.

Cô cũng không muốn vậy đâu, nhưng cứ hễ nghĩ đến bộ dạng quấn lấy không buông của anh lúc nửa đêm qua là vành tai lại không tự chủ được mà nóng bừng lên.

Lệ Quân Sâm khẽ cười một tiếng, lồng ngực rung động truyền đến tay cô.

Anh không phản bác, chỉ vươn tay bế bổng cô lên theo kiểu công chúa. Khi tấm chăn tuột xuống, Tống Tư Ngâm vô thức túm chặt lấy cổ áo anh, mặt vùi sâu vào hõm cổ người đàn ông.

Chóp mũi cô quẩn quanh mùi gỗ tuyết tùng nhạt trên người anh, trộn lẫn với chút dư vị ái muội của đêm qua, khiến nhịp tim cô lại nhanh thêm mấy phần.

Trong phòng vệ sinh đã chuẩn bị sẵn nước ấm, Lệ Quân Sâm đặt cô xuống trước bàn trang điểm, vươn tay nặn kem đánh răng rồi đưa bàn chải cho cô: “Tự em làm? Hay để anh giúp?”

Tống Tư Ngâm lườm anh một cái, cầm lấy bàn chải: “Không cần đâu.”

Thế nhưng khi đang đánh răng, thoáng thấy những vết đỏ chót trên xương quai xanh trong gương, cô lại không nhịn được mà liếc xéo người đàn ông đang tựa lưng vào khung cửa phía sau.

Lệ Quân Sâm như không thấy gì, chỉ khoanh tay nhìn cô, ý cười trong mắt giấu cũng không nổi.

Xuống lầu, mùi thơm của bữa sáng đã lan khắp phòng ăn.

Lệ lão gia ngồi ở vị trí chủ tọa trên bàn gỗ đỏ dài, đang cầm tờ báo.

Nghe tiếng bước chân, ông ngẩng lên, ánh mắt dừng trên người Tống Tư Ngâm thì gương mặt nghiêm nghị dịu đi đôi chút: “Tư Ngâm tỉnh rồi à? Đêm qua ngủ ngon không cháu?”

Tống Tư Ngâm vội vàng gật đầu, ngón tay nắm chặt gấu váy, có chút không dám nhìn vào mắt ông cụ: “Dạ cũng ổn ạ, cảm ơn ông đã quan tâm cháu.”

Thật ra đâu chỉ là “ổn”. Đêm qua động tĩnh lớn như vậy, giờ nghĩ lại cô vẫn còn sợ ông nghe thấy, trong lòng như có con thỏ nhỏ nhảy loạn.

Lệ Quân Sâm kéo ghế cho cô, đẩy ly sữa ấm đến trước mặt cô rồi thản nhiên lên tiếng: “Cô ấy lạ nhà, nửa đêm mới ngủ say.”

Lệ lão gia “ừm” một tiếng, không hỏi gì thêm, chỉ chỉ vào đĩa bánh bao kim sa trên bàn: “Nếm thử đi, đầu bếp vừa mới hấp xong đấy, nghe Quân Sâm nói cháu thích món này.”

Diêu Ngân Linh và Lệ Quân Hạo lần lượt đi xuống, giữa hai người cách nhau nửa mét, không khí rõ ràng có gì đó không ổn.

Trên mặt Diêu Ngân Linh trang điểm rất tinh tế, nhưng vẫn không che được vẻ mệt mỏi và mất kiên nhẫn nơi đáy mắt. Lệ Quân Hạo đi phía sau, sắc mặt cũng không khá hơn là bao, cà vạt lệch đi một nửa, trông như vừa mới cãi nhau với ai đó.

Đi đến bên bàn ăn, Diêu Ngân Linh mới miễn cưỡng nặn ra nụ cười, gọi một tiếng “Ông nội”, sau đó ánh mắt quét qua Tống Tư Ngâm, giọng điệu đột nhiên trở nên âm dương quái khí: “Tư Ngâm tối qua ngủ ngon chứ nhỉ? Tôi tối qua bị làm ồn đến nửa đêm mới chợp mắt được đây, cứ ngỡ là có động tĩnh gì, hóa ra là…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận