Chương 236

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 236

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền vẫn đang lén cười khúc khích, gã sai vặt đã nói tiếp: “Cuối năm rồi còn tới như này làm lão gia nhà ta tức tối lắm, chỉ sợ là sẽ khiến năm sau xui xẻo. Mà thôi, không nói linh tinh với các ngươi nữa, trong phủ còn đang đợi ta mang mèo về đây.”
Gã sai vặt tính đưa tay bế mèo con trên quầy, nào ngờ con mèo con sợ người lạ, nó giơ móng cào một đường lên tay gã sai vặt.
“A… Con mèo này của huynh sao mà hung dữ quá.”
“Không hung dữ thì bắt chuột sao được.” Tiểu nhị cũng biết mèo trong cửa hàng hung dữ nên người khác khó mà bế được. Hắn ta quay về phía hậu viện nói một tiếng, bảo người khác ra trông hàng rồi bế mèo đi theo gã sai vặt tới Tô gia một chuyến.
Sau khi tiểu nhị rời đi thì có một nam nhân từ hậu viện bước ra, nghe giọng của tiểu nhị thì hẳn đây là ông chủ tửu lâu.
Ông chủ cao to khỏe mạnh nhưng trên người lại đầy mùi son phấn, nồng nặc tới nỗi cách xa mấy bàn rộng cũng ngửi được.
Yến Tuyền hít mấy cái, thầm nghĩ sao ông chủ tửu lâu này lại có đam mê với việc tô son điểm phấn đến thế? Không sợ gây ảnh hưởng tới hương rượu sao?
Yến Tuyền thầm lấy làm kỳ lạ, không khỏi đánh mắt nhìn chủ tiệm vài lần, hỏi dò nguyên nhân.
Ông chủ vừa dùng tay phẩy không khí trước mặt, vừa giải thích cho nàng nghe: “Đây là hương an thần, giấc ngủ của ta vốn không tốt nên phải đốt hương an thần mới ngủ được. Mùi hơi nồng một chút, tới trưa mới bay hết được. Hẳn là ảnh hưởng tới việc dùng bữa của quan khách, cũng mong mọi người thông cảm cho.”
Trước đây khi cơ thể ốm yếu, Yến Tuyền cũng sử dụng rất nhiều loại hương an thần để vào giấc ngủ, song nàng chưa từng ngửi thấy mùi hương nào lại kỳ lạ như thế này. Có điều, ngửi lại chút nữa thì Yến Tuyền lại chợt cảm thấy cũng khá giống mùi hương mà mình đã từng dùng.
Sợ mình nhớ nhầm, Yến Tuyền còn cố tình lôi thi hương trong bọc y phục ra để ngửi lại.
Đúng là hơi giống, song cũng không phải y hệt, mùi của thi hương nhạt hơn, không nồng hắc như này.
Trùng hợp thôi chăng?
Yến Tuyền cất thi hương đi rồi tiếp tục nói chuyện phiếm với ông chủ, hỏi thử hương an thần mà ông ấy dùng là từ đâu tới.
“Đó là của một vị khách ghé qua đây, biết ta mất ngủ nên đã tặng hương này cho ta…”
Dưới yêu cầu của Yến Tuyền, ông chủ tửu lâu lấy hương an thần ra. Tổng cộng có ba cây, bề ngoài thì cũng giống loại nhang mà đốt ở trong miếu. Đã đốt được một phần ba, mùi hương không chỉ giúp ngủ ngon mà còn khiến người ta chìm vào mộng đẹp.
“Mộng đẹp gì vậy? Ngài nói thử ta nghe đi.”
“Khụ…” Ông chủ tửu lâu hơi ngại ngùng: “Hôm nay chúng ta quen biết cũng coi như là duyên phận, nói với khách quan một chút thì cũng không có gì không thể. Chỉ là chuyện trong mộng, giống hoa trong gương, trăng trong nước, hư vô mờ mịt, khó mà nắm lấy được. Khi tỉnh dậy, mọi thứ tan biến thành mây khói, mong khách quan chỉ nghe chút thôi, chớ có phanh phui ra ngoài.”
“Yên tâm yên tâm.”
Dưới sự thúc ép của Yến Tuyền, ông chủ tửu lâu bắt đầu kể cho Yến Tuyền nghe về giấc mơ của mình.
Ông ấy vẫn nhớ là từ hai tháng trước thì mình bắt đầu mất ngủ, mấy lớn phu xem bệnh cho cũng không luận ra nguyên nhân, chỉ có khi nào uống say mèm thì mới có thể vào giấc ngủ.
Một ngày nọ, khi tửu lâu sắp đóng cửa thì một ông lão ở đâu bỗng xuất hiện. Ông ta ăn mặc rách rưới, toàn thân dính đầy bụi đất, tay xách một bầu rượu thủng lỗ chỗ.
Chủ quán thấy ông lão đáng thương, nghĩ trong tiệm có nhiều rượu nên tặng cho ông ta một vò.
Ông lão rất vui mừng, móc ba cây hương từ trong túi ra rồi bảo: “Nghe người ta nói gần đây ngươi mắc chứng khó ngủ, trùng hợp ta cũng có ba cây hương an thần. Trước khi ngủ thì đốt ở đầu giường, đảm bảo có thể dễ dàng chìm vào giấc ngủ, lại còn được mơ mộng đẹp thường xuyên.”
Bán tín bán nghi, ông chủ tửu lâu nhận lấy hương an thần rồi đốt nó trước khi ngủ.
Nằm trên giường, nhắm mắt được một lát thì mùi hương bắt đầu lan khắp phòng, trong không khí cũng toàn mùi thơm ngọt nồng.
Bất tri bất giác, ông ấy đã ngủ thiếp đi.
Thoáng chốc, chủ quán nghe thấy có người gọi mình nên cố gắng mở mắt ra nhưng lại buồn ngủ vô cùng. Khi mở được mắt thì thấy một chiếc kiệu con nằm ở đầu giường, kiệu phu lại là mấy con chuột to.
Ông ấy còn chưa kịp phản ứng thì đã bị lũ chuột kéo lên kiệu, choáng váng bị nhấc đi nơi khác.
Nơi này đẹp như tranh vẽ, với những hàng cây cao chót vót và những dòng sông dâng trào, không thể nhìn thấy ranh giới trong đó, chỉ có một con đường mòn có dấu vết của những người đi bộ trên đó.
Ông ấy đi dọc theo con đường mòn và nhìn thấy một ngôi làng, những người trong đó trông rất kỳ lạ, có người có tai thỏ, có người có đuôi rắn, có người có miệng sắc nhọn, trông họ vừa giống người lại vừa giống động vật.
Chủ quán bị dọa khiếp vía, cũng may những người đó không có ác ý, thân thiện mời ông ấy vào cửa và chiêu đãi một bữa rượu và đồ ăn ngon.
Trong bữa tiệc, liên tục có người tới mời rượu ông ta, bọn họ nói nơi này gọi là Tiểu Bồng Lai. Bọn họ đều là những vị thần tiên tu hành ẩn dật, mọi thứ họ ăn uống đều là rượu ngon, thần dược, có thể giúp ông ấy kéo dài được tuổi thọ.
Uống đến lúc say mèm, một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần bước tới, mọi người đứng dậy hành lễ và gọi nàng ta là Tửu nương nương.
Tửu nương nương ngồi cạnh ông ấy, chỉ một ngón tay vào thì ly rượu trước mặt lại được đổ đầy trở lại.
Chủ quán thấy làm lạ, Tửu nương nương nói: “Ta được làm từ rượu.”
Ông ấy không tin, Tửu nương nương bèn đưa bàn tay ngọc của mình lên miệng chủ quán để ông ấy nếm thử.
Không biết là vì say quá nên mới táo bạo như vậy hay là do Tửu nương nương quá xinh đẹp, quyến rũ đến mức ông ấy không kìm được xúc động mà đưa ngón tay của nàng ta vào miệng.
Quả thật ông ấy nếm được một vị rượu mát lạnh, khác hẳn với những loại rượu ông ấy từng uống, trong rượu có mùi hương đặc biệt trên cơ thể Tửu nương nương.
Tửu nương nương nói rằng các bộ phận trên cơ thể nàng ta sẽ có mùi rượu khác nhau, hỏi ông ấy có muốn nếm thử vị khác không.
Đứng trước mỹ nhân và rượu ngon, dù có là thần tiên thì cũng chẳng thể ngồi yên mà lòng vẫn không loạn. Ông ấy gật đầu đồng ý, hôn dọc theo cánh tay trắng nõn mềm mại của Tửu nương nương.
Tửu nương nương cũng để mặc ông ấy hôn hít. Chủ quán chậm rãi hôn lên môi nàng ta, trong miệng nàng ta có mùi rượu anh đào ngọt ngào không giống rượu mà lại giống nước chè hơn. Ông chủ quán rượu uống một ngụm lớn, môi lưỡi quấn quýt với nàng ta, nước bọt chảy ra còn nhiều hơn cả rượu.
Tiếng rên rỉ của Tửu nương nương còn ngọt ngào hơn cả rượu anh đào, ông ấy lại càng tò mò những nơi khác trên cơ thể nàng ta có mùi vị như thế nào. Thấy nàng ta không từ chối, ông chủ đánh bạo chạm vào váy áo của Tửu nương nương, tóm lấy hai bầu kiêu ngạo đang dựng đứng bên trong váy yếm.
“Chỗ này có vị gì thế?” Ông ấy hỏi.
“Ngươi nếm thử sẽ biết.” Tửu nương nương nói.
Nghe thấy nàng ta nói vậy, ông ấy lập tức không khách sáo nữa, hấp tấp cởi cái yếm đỏ xuống, kéo một góc ra để lộ bầu vú to đầy đặn ra ngoài rồi há miệng cắn một cái.
Bầu vú to đầy đặn giống như một cây đào mật chín mọng, run rẩy căng mọng nước miếng, quả nhiên ở đây có rượu hương đào, chan chát ngòn ngọt, hương thơm tiến vào cổ họng khiến người ta không nỡ buông ra. Ông ấy ngậm một bầu rồi không ngừng liếm mút, gặm nhấm vồ vập khiến nàng ta thở hồng hộc, rên rỉ từng tiếng yêu kiều. Giữa hai chân nàng ta không ngừng bốc hơi rượu dính nhớp, ẩm ướt cả bắp đùi của ông ấy.
Lúc này ông chủ mới phát hiện, nước dưới hang của nàng ta cũng là rượu.
Bên trên là rượu chay thơm ngon, bên dưới là rượu mặn, ngọt ngào nhấp một ngụm là say. Thế là, ông ấy không ngại ngần gì nữa, nhấc mông nàng ta lên rồi uống thả cửa một bụng rượu.
Đến khi ngẩng đầu từ giữa hai chân của nàng ta thì chủ quán đã say khướt, nàng ta cũng đê mê, cái má đỏ rực như lửa đốt, cái miệng nhỏ liên tục thốt ra câu vẫn muốn, vẫn muốn.
Mãnh thú tiến vào vò rượu trong bụng nàng ta, khuấy tung cái bụng đầy rượu mặn đó.
Rượu chảy xuống đùi hai người làm ẩm ướt cỏ xanh đầy đất.
Không biết điên cuồng bao lâu, tới khi ông ấy tỉnh lại thì thấy mình vẫn đang trong phòng, nằm trên giường, tất cả đều đã biến mất. Trên người ông ấy cũng không có dấu vết gì cả, ngoài nói đây là giấc mơ ra thì chẳng còn một lời giải thích nào nữa.
Thế là, từ đó về sau, mỗi lần đốt hương an thần rồi chìm vào giấc ngủ là ông chủ tửu lâu sẽ mơ thấy Tiểu Bồng Lai, mơ thấy Tửu nương nương và mơ thấy mình và Tửu nương nương cùng nhau phẩm rượu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận