Chương 236

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 236

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ở bên cạnh hai mẹ con bọn họ, tần suất được khích lệ mỗi ngày cao hơn bình thường quá nhiều.
– Sau khi Tết Tây qua đi, chẳng bao lâu kỳ thi cuối kỳ cũng kết thúc, trường học bắt đầu cho nghỉ đông.
Có một điều đáng chán ghét là anh trai cô lại về chỗ thầy Khanh.
Anh và bên kia có quan hệ không thể chặt đứt, Ôn Điềm không chỉ một lần tới tìm ba ba làm nũng chuyện này, nhưng đáp án ba ba cho cô vĩnh viễn là cha nuôi cũng là cha, cô phải học được cách tôn trọng lựa chọn của anh trai.
Ôn Điềm vẫn luôn cảm thấy bầu không khí bên kia khiến cô rất không thoải mái, cô muốn anh trai đừng tới đó nữa, thậm chí vào kỳ nghỉ đông cô còn cố gắng đè nén cảm giác sợ hãi thầy Khanh mà tới thăm anh trai vài lần, muốn anh về nhà.
Nhưng mỗi lần, đáp án cô nhận được từ chỗ anh trai luôn là “Thầy Khanh chỉ trông hơi dữ dằn thôi, thật ra thầy ấy là một người lớn tuổi rất cần có người bầu bạn.”
Cũng không phải Ôn Điềm không thể hiểu cho thầy Khanh, dù sao hai người con trai ruột của ông lại làm ra chuyện như vậy, cho dù ông còn giữ con trai cả ở lại bên người nhưng đoán chừng trong lòng còn một đạo khảm vĩnh viễn không thể vượt qua nổi.
Có lẽ sở dĩ ông ấy nhận nuôi anh trai cô cũng vì ông ấy đã hoàn toàn thất vọng về con trai mình, cô thật sự hiểu, nhưng vừa nhìn thấy anh trai qua đó cô lại không nhịn được cảm thấy tê cả da đầu.
Bên kia cũng có một cặp anh em ruột, sau khi tình yêu sai trái bị phát hiện, kết cục của cả hai đều không tốt, thậm chí AHòa còn bị đánh mù một mắt.
Cô cũng muốn tìm viễn cảnh tốt hơn cho tương lai của mình nhưng càng nghĩ lại càng cảm thấy tất cả đều vô vọng, cho dù là cô cũng không thể xác định chắc chắn rằng sau khi ba mẹ biết chuyện này xong sẽ có phản ứng như thế nào.
Trực giác khiến Ôn Điềm cho rằng đợi sau khi chuyện bị phát hiện, chắc chắn người đầu tiên phải chịu đựng nhiều thương tổn nhất chính là anh trai cô.
Sắp tới lễ trừ tịch, hết năm cũ, mẹ Ôn dựa theo lệ thường các năm trước lại về quê thăm bà ngoại Ôn Điềm.
Từ khi còn nhỏ, bị cô gái trong thôn đánh, mẹ Ôn rất hiếm khi dẫn con gái về nông thôn.
Những chuyện khác đều dễ nói, nhưng khiến bà ấy không thể chịu nổi nhất chính là con gái bị bắt nạt.
ra
Ăn cơm chiều xong, mẹ Ôn mặc bộ quần áo cũ mà mẹ bà đã từng tự tay may cho bà, cùng hộ công đưa mẹ ra ngoài tản bộ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận