Chương 236

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 236

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Buổi sáng cuối tuần, ánh nắng nhè nhẹ xuyên qua tấm rèm mỏng, rải những vệt sáng lấp lánh lên sàn gỗ trong phòng khách biệt thự Ngôn gia. Ngôn Trăn ngồi khoanh chân trên thảm, trước mặt là một đống hộp giấy nhỏ đầy màu sắc, bên cạnh là Chocolate – chú chó Samoyed – đang nằm dài, phe phẩy đuôi tò mò nhìn cô. Cô cầm một chiếc hộp nhỏ màu xanh lam, lắc lắc bên tai, cố đoán xem bên trong là gì.
“Chocolate, mày nói xem, cái này là quà gì nhỉ?” Ngôn Trăn thì thầm, vuốt ve bộ lông trắng muốt của chú chó. “Hôm qua Dì Thôi bảo có người gửi đồ đến, nhưng không nói là ai. Lẽ nào…”
Cô dừng lại, gò má bất giác nóng lên khi nghĩ đến một cái tên. Trần Hoài Tự. Nhưng rồi cô lắc đầu, tự mắng mình. “Không thể nào, anh ta mà biết tặng quà cho mình? Chắc lại là Tưởng Nghi hay ai đó.”
Cửa phòng khách khẽ mở, Dì Thôi bước vào với một khay trà, mỉm cười nhìn Ngôn Trăn đang lẩm bẩm một mình. “Trăn Trăn, con ngồi đây làm gì mà giống như đang điều tra vụ án thế? Mở hộp ra xem đi, đồ được gửi đến từ sáng sớm, người ta còn dặn phải giao tận tay con.”
Ngôn Trăn ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh tò mò. “Dì Thôi, dì biết ai gửi đúng không? Nói đi, đừng có giấu con!”
Dì Thôi bật cười, đặt khay trà xuống bàn. “Dì chỉ là người nhận đồ, làm sao biết được? Nhưng nhìn hộp được gói cẩn thận thế kia, chắc là người có tâm. Mở ra xem, đừng để Chocolate cắn hỏng mất.”
Ngôn Trăn hừ nhẹ, nhưng tay đã không kìm được mà mở chiếc hộp xanh lam. Bên trong là một chiếc vòng tay bằng bạc, thiết kế đơn giản nhưng tinh xảo, mặt dây chuyền hình một bông hồng nhỏ xíu, lấp lánh dưới ánh nắng. Cô ngẩn người, tim đập thình thịch. Bông hồng. Lại là bông hồng.
Cô vội lục lọi trong hộp, tìm thấy một tấm thiệp nhỏ gấp đôi. Nét chữ cứng cáp, quen thuộc khiến cô gần như ngừng thở:
“Ngôn Trăn, chăm sóc hoa hồng cẩn thận. Cái này để em đeo, đỡ phải lén nhìn tôi.”
Ký tên: Trần Hoài Tự.
Ngôn Trăn đỏ mặt, tức đến muốn hét lên. “Lén nhìn anh ta? Tự luyến vừa thôi!” Cô lẩm bẩm, nhưng tay đã vô thức đeo chiếc vòng lên cổ tay, ngắm nghía nó dưới ánh sáng. Chiếc vòng vừa vặn, như thể được đo ni đóng giày cho cô. Cô cắn môi, cố kìm nụ cười đang trào lên, nhưng ánh mắt lại sáng rực.
“Trăn Trăn, ai tặng mà con cười tươi thế?” Dì Thôi trêu, khiến Ngôn Trăn giật mình, vội giấu tay ra sau lưng.
“Không… không có ai cả! Dì đừng đoán bừa!” Cô đứng bật dậy, ôm Chocolate chạy ra vườn, bỏ lại Dì Thôi đang cười khúc khích.
________________________________________
Ngoài vườn, luống hoa hồng của Ngôn Trăn vẫn đang nở rộ, những cánh hoa đỏ rực rung rinh trong gió. Cô ngồi xuống băng ghế gỗ, để Chocolate nằm bên cạnh, tay mân mê chiếc vòng. Hình ảnh Trần Hoài Tự hôm qua, khi anh cài bông hồng lên áo, lại hiện lên trong đầu cô. Cô hừ nhẹ, tự nhủ: “Anh ta cố ý đúng không? Làm như tôi sẽ cảm động vì cái vòng này lắm ấy!”
Nhưng cô không thể phủ nhận, mỗi lần nghĩ đến anh, trái tim cô lại đập nhanh hơn. Từ khi nào mà Trần Hoài Tự, người cô từng coi là “đối thủ một mất một còn”, lại có thể khiến cô bối rối chỉ vì một món quà nhỏ?
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, Ngôn Trăn quay lại, suýt nữa nhảy dựng khi thấy Trần Hoài Tự đứng đó, tay cầm một cốc cà phê, dáng vẻ ung dung như thể khu vườn này là nhà anh. “Sao… sao anh lại ở đây?” Cô lắp bắp, vội giấu tay đeo vòng ra sau.
Trần Hoài Tự nhướng mày, ngồi xuống bên cạnh cô, cách một khoảng vừa đủ để cô không cảm thấy ngột ngạt. “Ngôn Chiêu bảo tôi đến bàn chuyện dự án. Nhưng thấy em ngồi đây, tôi nghĩ nên… kiểm tra xem hoa hồng của em có sống sót qua đêm không.”
“Anh!” Ngôn Trăn lườm anh, nhưng ánh mắt lại không giấu được ý cười. Cô hít một hơi, lấy hết can đảm giơ cổ tay lên. “Cái này… là anh gửi đúng không? Ý gì đây? Đừng nói là anh tặng bừa nhé!”
Trần Hoài Tự nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lướt qua chiếc vòng, rồi dừng lại trên gương mặt ửng hồng của cô. “Tặng bừa? Ngôn Trăn, em nghĩ tôi rảnh đến thế sao?” Anh nghiêng người, giọng trầm xuống. “Thích không?”
Cô cắn môi, muốn trả lời “không thích” để giữ chút kiêu kỳ, nhưng nhìn vào đôi mắt anh, cô chỉ lí nhí: “Cũng… tạm được.”
Anh bật cười, âm thanh trầm thấp khiến cô muốn che tai lại. “Tạm được mà đeo ngay à? Ngôn Trăn, em thẳng thắn chút đi.”
“Anh đừng có tự luyến!” Cô đứng bật dậy, chỉ tay vào anh. “Tôi đeo vì… vì nó đẹp, không phải vì anh tặng! Hiểu chưa?”
Trần Hoài Tự không tranh cãi, chỉ lặng lẽ đứng lên, tiến gần hơn. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp, đủ để cô ngửi thấy mùi hương gỗ quen thuộc trên người anh. “Vậy à?” Anh nói, giọng nhẹ như gió. “Thế lần sau tôi tặng cái đẹp hơn, em có đeo không?”
Ngôn Trăn ngẩn người, tim đập thình thịch. Cô muốn đáp trả, nhưng cổ họng như bị tắc lại. Cuối cùng, cô chỉ hừ một tiếng, quay mặt đi, nhưng khóe môi lại cong lên không kiểm soát.
Trần Hoài Tự nhìn cô, ánh mắt dịu dàng hơn thường lệ. Anh không nói thêm, chỉ khẽ xoa đầu cô, rồi quay người bước vào nhà, để lại Ngôn Trăn đứng đó, ôm lấy Chocolate, tim vẫn đập loạn xạ.
“Chocolate, mày nói xem, tại sao tao lại thích cái tên đáng ghét đó chứ?” Cô thì thầm, nhưng nụ cười trên môi lại rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận