Chương 237

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 237

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đó là lý do tại sao em cảm thấy mệt mỏi khi chơi với anh? Em còn muốn bao nhiêu người chạm vào bộ ngực này?”
Cơn giận của anh ta bộc phát, cắn một phát vào bầu ngực của Tạ Thu Thủy:
“ Ư a a…”
Tạ Thu Thủy thở hổn hển, cơ thể run lên, không thể đứng vững.
Anh ta cắn thật sự mạnh, suýt chút nữa đã đi sâu vào trong, Tạ Thu Thủy kinh hãi, sợ ngực mình sẽ bị cắn nát.
Vết cắn quả thực rất đau, nhưng đầu vốn căn bản không quan tâm đến chủ nhân của mình, nó dựng thẳng sưng tấy chỉ vào mặt Trình Hiểu Lễ.
Khó chịu đến nỗi cơ thể Tạ Thu Thủy cọ vào mặt anh ta trong vô thức.
Cho đến khi một tiếng bước chân khác vang lên, Trình Hiểu Lễ mới mấp máy môi, lần nữa ngậm vυ” cô vào miệng.
“ Ha a…”
Thoáng thấy mãn nguyện, Tạ Thu Thủy lạnh đến mức rơi lệ, vừa rồi là buồn nhưng bây giờ lại là vui.
Cô thực sự nhìn thấu bản thân của mình.
Bất cứ lúc nào cũng có thể động tình.
Những người qua đường đang trò chuyện thì bất ngờ tiến lại gần và dừng lại.
“Này, không? Vừa rồi hình như có tiếng ồn ào.”
Tạ Thu Thủy choàng tay lên vai Trình Hiểu Lễ và che miệng mình lại.
Sự hồi hộp khiến tim cô đập nhanh hơn, nhưng sự liếʍ láp và mυ”ŧ vào ngực cô không ngừng, điều này càng kí©ɧ ŧɧí©ɧ cô run lên theo nhịp tim.
“ Nghe lầm rồi sao, trước sau gì cũng không có ai…”
Cuối cùng cũng đợi được những người khác đi qua, Tạ Thu Thủy vẫn như lúc nãy, thở hổn hển.
Vừa định cảm nhận được sự liếʍ láp trên ngực, Trình Hiểu Lễ lại nhả ra, quay sang cắn thịt vυ”.
Chỉ cần có người đi qua, là anh ta sẽ nhẹ nhàng.
Nhưng nếu không có người đến thì anh mạnh bạo để cô vừa mong có người đến, lại vừa không mong.
Buộc cô thừa nhận rằng cô thích làm điều đó trước mặt mọi người?
Sau vài lần, cuối cùng anh ta cũng chuyển mục tiêu, tay tiến sâu vào trong qυầи ɭóŧ, chạm nhẹ vào hoa huyệt vốn đã sưng tấy.
Sau đó, Tạ Thu Thủy mới nhận ra rằng phía dưới đã trống rỗng từ lâu.
Nhưng Trình Hiểu Lễ rõ ràng là không đến để thỏa mãn cô hôm nay, vì vậy anh ta đã dừng tay sau hai lần đυ.ng chạm
Chờ cô mở miệng
Tạ Thu Thủy cắn môi và kiên nhẫn.
Trình Hiểu Lễ chỉ chạm vào nó hai lần rồi bất động, mặc kệ cô có khó chịu hay không.
Đợi cô vừa bình tĩnh được một chút thì lại đưa tay chạm vào nơi đó hai lần.
Tạ Thu Thủy hai chân tê dại, cô khóc lóc van xin:
“Đừng làm vậy… ư …”
Trình Hiểu Lễ luồn tay xuống eo sau eo, kéo qυầи ɭóŧ xuống, dùng đầu ngón tay mò mẫm vào háng cô, hàm răng cọ sát vào làn da trắng nõn ở cổ cô
Như thể làn da của cô sắp bị cắn trong giây tiếp theo.
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận