Chương 237

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 237

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nằm mơ thì nằm mơ, sao lại cần phải có chuột khiêng kiệu đưa vào Tiểu Bồng Lai nhỉ?
Liệu chuột khiêng kiệu và chuột đón dâu có quan hệ gì không?
Trong lòng Yến Tuyền như có điều suy nghĩ, nàng nghĩ ngợi một chút rồi bảo: “Lũ chuột tinh tối qua tới đón ông có khác gì lúc trước không?”
“Bình thường thì là bốn con khiêng kiệu, hôm qua đổi thành hai, thiếu mất hai con.”
“Ông đã từng thử dùng hương an thần để ngủ vào ban ngày chưa?”
“Tiểu huynh đệ nói hay thật, ban ngày còn phải mở cửa làm ăn, sao mà ngủ ngon được.”
Yến Tuyền lấy một tờ ngân phiếu trong túi ra: “Hôm nay ta bao cả tửu lâu này của ông, ông yên tâm đi ngủ đi.”
Ông chủ tửu lâu không ngờ có một ngày còn có người chi tiền để ông ấy đi ngủ, nhưng mà để người ta nhìn mình ngủ thì hơi ngại. Trong lúc ông ấy đang bối rối nghĩ ngợi thì Tống Thanh Dương đã bế Hoa Thái Tuế mình mẩy ướt nhẹp tới.
Hắn vừa vào đã khịt mũi một cái, ánh mắt nhìn về phía cây hương an thần trên tay ông chủ.
“Hương chiêu hồn này lấy ở đâu đây?” Tống Thanh Dương hỏi bọn họ.
“Đây có phải hương an thần không?” Yến Tuyền hỏi lại hắn.
“Lần đầu tiên ta nghe hương chiêu hồn có thể dùng để an thần đấy.”
Hương chiêu hồn, đúng như tên gọi của nó, mục đích dùng để chiêu hồn. Những linh hồn bị lang thang lạc lối vì sợ hãi thì có thể dùng hương chiêu hồn để gọi về, hoặc cũng có thể dùng nó để kết nối âm dương, giao lưu với quỷ.
Nó có thể triệu hồi vong hồn lang thang, và đương nhiên nó cũng có thể triệu hồi linh hồn người sống, vì vậy hương gọi hồn cũng có thể khiến hồn người rời khỏi thể xác.
Yến Tuyền kể cho Tống Thanh Dương nghe về cảnh tượng mà ông chủ tửu lâu gặp phải: “Theo lời huynh nói, tình huống của ông ấy không đơn giản chỉ là nằm mơ mà thực tế hồn lìa khỏi xác, linh hồn bị lũ chuột dẫn tới Tiểu Bồng Lai.”
“Chính xác.” Tống Thanh Dương gật đầu, khẳng định suy đoán của Yến Tuyền.
“Tửu nương nương hẳn là không định hại ông ấy.” Yến Tuyền kéo Tống Thanh Dương đi sang một bên, nói khẽ bên tai hắn: “Chuột tinh mà đêm qua chúng ta giết chắc có lẽ là một trong những con chuột bị giết.”
“Cũng đâu phải chúng ta giết, Hoa Thái Tuế giết mà.” Tống Thanh Dương sửa lại lời Yến Tuyền.
“Meo!” Tống Thanh Dương vừa nói xong, Hoa Thái Tuế trong lòng hắn bắt đầu không ngoan nữa, gào thét định cào vào miệng Tống Thanh Dương nhưng lại bị Tống Thanh Dương dùng một tay đẩy lại.
“Ta nói sai ư? Chuột tinh đó không phải ngươi giết à? Không phải ngươi ăn à? Nếu không thì sao ngươi có thể thành tinh được?”
Lúc bấy giờ Yến Tuyền mới phát hiện ra con mắt của Hoa Thái Tuế đã đổi màu từ vàng nâu thành vàng.
“Hoa Thái Tuế thành tinh rồi à?”
“Ừm.”
Hoa Thái Tuế đuối lý nhưng vẫn bất mãn với việc Tống Thanh Dương không có chút nghĩa khí nào. Nó nhảy khỏi lòng hắn, rũ lông rồi gầm gừ tiếng mèo là có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu.
Ông chủ tửu lâu không hiểu nó nói gì, chỉ nghĩ nó đang kêu gào với chủ nhân, thế là mới lấy một ít cá khô trong quầy ra cho nó ăn: “Con mèo này của các ngươi giống mèo trong quán ta thật. Nó cũng hung dữ như thế này, nhưng mà có hung dữ tới mấy thì buổi tối vẫn phải đi ngủ với ta.”
“Ồ? Mèo của ông đâu?” Tống Thanh Dương mới đến nên không biết ông ấy cũng có một con mèo, Yến Tuyền vội vàng giải thích một chút.
“Thế đúng rồi. Sau khi hồn rời khỏi xác, cơ thể trống rỗng sẽ dễ bị quỷ hồn chiếm đoạt nên không thể bỏ mặc đấy được. Con mèo kia đi ngủ với ông là đang trông xác cho ông đấy. Có phải nó tới trước khi ông dùng hương chiêu hồn mấy ngày không?”
Ông chủ tửu lâu gật đầu.
Nhân lúc Tống Thanh Dương và ông chủ tửu lâu trò chuyện, Yến Tuyền đã nghĩ ra được lớn khái. Chuột tinh gặp hôm qua và mèo của ông chủ tửu lâu đều đến từ Tiểu Bồng Lai. Chuột tinh vốn mang trọng trách khiêng kiệu cho Tửu nương nương nhưng hôm qua nó muốn thành thân với Tô tiểu thư nên đã tự ý rời vị trí, đổi từ bốn thành hai người khiêng kiệu, không ngờ lại bị bọn họ giết chết.
Người ta nói chuột làm phù dâu cho mèo, đòi tiền hơn là mạng sống nhưng không ngờ chúng lại hợp tác để chiêu hồn.
“Con mèo kia tới Tô phủ thì chắc chắn sẽ biết tin chuột tinh bị giết, nó nhất định sẽ về Tiểu Bồng Lai báo cáo, chúng ta phải mau tìm nó thôi.”
“Không vội.”
Tống Thanh Dương lấy mấy sợi lông mèo trên y phục của ông chủ tửu lâu rồi thi triển thuật pháp, thế là có thể dựa vào lông mèo để lần theo dấu vết trong quá khứ.
“Ta có thể đi với hai người được không?” Thấy họ định rời đi, ông chủ quán rượu vội nói: “Ta cũng muốn biết rốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra.”
Với yêu cầu này thì cả Tống Thanh Dương và Yến Tuyền đều không có ý kiến, hai người giúp ông ấy đóng cửa quán rượu rồi lần theo dấu vết.
Trên đường đi không phải tới Tô gia mà tới một vùng ngoại ô.
Nơi hoang dã không người qua lại, tuyết đọng dày đặc, song lại thuận tiện cho bọn họ tìm được dấu chân mèo trên đó. Nhưng điều này cũng khiến bọn họ đi lại bất tiện, tốc độ chậm hơn rất nhiều, nhất là ông chủ quán rượu. Ông ấy không giống như Yến Tuyền, không thể đi được, chỉ còn cách là để Tống Thanh Dương cõng trên lưng.
Tống Thanh Dương nhìn chim chóc bay lượn trên đầu, hắn húyt sáo một cái, nhóm chim chóc dường như nhận lệnh đồng loạt lao tới phía họ rồi tất cả cùng dùng sức ngậm ông chủ quán rượu vào mồm.
Yến Tuyền hơi giật mình với thuật ngự chim này của hắn, sau đó nàng thầm nghĩ, phải rồi, hắn vốn được mệnh danh là Vua của các loài chim mà, thủ hạ đều là chim nên việc điều khiển được chim cũng là chuyện rất bình thường.
Có chim non hỗ trợ nên việc đi lại nhanh hơn rất nhiều, đuổi theo được hai dặm nữa thì dấu chân mèo đã biến mất trên một tảng đá lớn.
“Sao không thấy nữa nhỉ?” Yến Tuyền nói rồi rút gương Hỗn Nguyên ra. Trong gương Hỗn Nguyên, phía trước bỗng có một cánh cổng núi, trên đó viết một dòng chữ nhỏ Tiểu Bồng Lai.
Nhưng nhìn trong gương thì thấy, còn bên ngoài thì hoàn toàn không sờ được gì, không thể nào tiến vào.
“Ở đây có kết giới.” Tống Thanh Dương quay lại hỏi ông chủ quán rượu: “Ông từng tới đây nhiều lần như vậy, trên đường tới chắc hẳn có gì đó không giống bình thường.”
Ông chủ quán rượu ngâm ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói: “Đúng vậy, mỗi lần ngồi trong kiệu ta đều nghe thấy có tiếng người đọc gì đó. Đi thẳng tới trước tiên nham để học hỏi tiên nhân, trốn vào trong gió Tiểu Bồng Lai, thanh thiên nhật nguyệt soi sáng, tâm trí đã tu luyện đắc đạo truyền lại.”
Ông chủ quán rượu nói xong, cửa lớn không hề có thay đổi. Yến Tuyền nhẩm lại câu kia rồi leo lên trên tảng đá và đọc lại một lần nữa.
Vừa dứt lời, một làn khói xanh bốc lên từ dưới đất, một cánh cửa ẩn mình vốn không thấy giờ lại xuất hiện trước mắt họ.
Yến Tuyền nhìn thoáng qua Tống Thanh Dương rồi nhanh chân bước vào.
Bên trong và bên ngoài cánh cửa như hai thế giới, bên ngoài tuyết trắng thênh thang, lạnh lẽo thấu xương, nhưng bên trong hoa cỏ lại rất rậm rạp, ấm áp như mùa xuân.
“Đây chính là nơi ta từng tới trong mơ.” Ông chủ quán rượu rất kích động, quen cửa quen nẻo dẫn theo Yến Tuyền và Tống Thanh Dương tới thôn đầy yêu quái.
Bọn chúng vừa thấy Yến Tuyền và Tống Thanh Dương thì đồng loạt nhe răng, chất vấn ông chủ quán rượu: “La Phù Xuân, sao ngươi lại tới đây? Có phải ngươi giết Thâu Du nhi không?”
“Chư vị bình tĩnh, đừng nóng.” Tống Thanh Dương bước lên trước: “Không biết ai là chủ nhà? Xin hãy ra tới gặp chúng ta một lần.”
Tống Thanh Dương vừa nói xong thì một con rắn vàng lớn chui ra từ trong đám yêu quái, Tống Thanh Dương nhận ra nó, đây chính là con rắn đã dụ hồn phách hắn lúc trước.
Con rắn vàng lớn vừa ra, lũ yêu quái xung quanh tức khắc nhường đường cho nó, xem ra con rắn này có địa vị không hề thấp trong Tiểu Bồng Lai.
Thấy nó có thể gánh vác việc chính, Tống Thanh Dương bèn kể lại ngọn nguồn của Thâu Du nhi ra.
Chuột tinh tự tiện tu luyện bằng cách thành hôn với con người, thuộc về tà môn ma đạo, bọn họ giết nó là hợp tình hợp lý. Mà chưa kể, chết dưới móng vuốt của Hoa Thái Tuế cũng là chuyện bình thường, bởi vì mèo ăn chuột là chuyện trời đất cho phép, không thể chỉ trích được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận