Chương 237

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 237

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Xảy Ra Chuyện Gì Vậy
[Hình như từ khi mình bị giết vừa rồi thì không có được mấy phút yên tĩnh. Huống chi xem như mình đã trải nghiệm đau đớn bị người khác giết hai lần, một lần là tiên đoán, một lần là bị giết thật, thật sự rất mệt.]
Mọi người đột ngột cảnh giác.
Gia tộc Vi Sinh nhìn về phía Vi Sinh Hoài Lăng.
Sắc mặt Vi Sinh Biệt Hạc trầm xuống trong nháy mắt, dùng thủ ngữ nói: “Không phải em đi với cô ấy sao? Sao cô ấy lại bị người khác giết? Em làm gì vậy? Chút chuyện nhỏ này cũng không làm được sao?”
Vi Sinh Hoài Lăng: “…”
Mà nhà họ Bùi nhà họ Lâm và cha con nhà họ Lâu đều nhìn Bùi Mộc và Bùi Từ với vẻ trách móc.
Xảy ra chuyện gì vậy?
Hai người mà còn không trông chừng nổi một người sao?
Bùi Mộc Bùi Từ áy náy cúi đầu.
Vi Sinh Hoài Lăng khua chân múa tay: “Kiều Sở Sở bị tấn công ở nhà vệ sinh nữ, bọn em nghe thấy tiếng động thì lập tức tiến vào, sau khi giúp một chút mới biết cô ấy đã chết một lần rồi.”
Vi Sinh Dư Xán tức giận: “Vậy không phải là vì lần thứ nhất em không bảo vệ được em ấy sao? Em cho rằng em ấy chết vô ích hả? Ở địa bàn nhà chúng ta lại xảy ra chuyện như vậy, em kêu chị để mặt mũi ở đâu?”
Vi Sinh Hoài Lăng không giải thích, rầu rĩ cúi đầu không nói lời nào, biết mình có lỗi.
Là cậu vô dụng.
Cậu không có gì có thể cãi lại.
Vẻ mặt Vi Sinh Văn Trạm ảm đạm, không lãng phí thời gian: “Đưa bọn anh đi xem người làm hại cô ấy.”
Vi Sinh Hoài Lăng gật đầu.
Bên kia Bùi Uyên cũng nói thẳng với hai em trai: “Đưa bọn anh đi xem hung thủ kia.”
Bùi Mộc Bùi Từ rầu rĩ cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Bị Vi Sinh Hoài Lăng nhốt lại rồi, chúng ta đi tìm cậu ta đi.”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Vi Sinh Hoài Lăng.
Vi Sinh Hoài Lăng đang chán nản chú ý ánh mắt bọn họ nhìn tới thì cũng hiểu ý, ra hiệu mọi người đuổi theo.
“Đi bên này.”
Lâm Thanh thuận thế kéo eo Kiều Sở Sở qua, trấn an nói: “Sở Sở, em vào sảnh tiệc trước đi, bọn chị có chuyện phải làm.”
Kiều Sở Sở mệt mỏi nhìn cô ấy một cái, nhẹ gật đầu.
Tinh thần của cô thậm chí còn không bằng lúc ra ngoài.
Lâm Thâm ở bên cạnh cởi áo khoác ra, khoác lên vai cô.
Kiều Sở Sở giật mình nhìn về phía anh ấy.
Lâm Thâm lùi về sau một bước, khuôn mặt tuấn tú mang theo đau lòng kiềm chế: “Đừng để bị lạnh.”
Những người khác có chút thay đổi sắc mặt.
Bùi Bất Tiện dứt khoát cởi áo ra, khoác lên người Kiều Sở Sở, trả áo của Lâm Thâm lại: “Sở Sở, đừng để bị lạnh.”
Kiều Sở Sở: “?”
Bùi Phong Lộng tiến lên, cởi áo khoác của Bùi Bất Tiện ra, khoác áo mình lên người Kiều Sở Sở, trả áo của Bùi Từ lại: “Mặc của anh đi, đừng để bị lạnh.”
Kiều Sở Sở: “?”
Bùi Du Xuyên đưa tay nhét áo của Bùi Phong Lộng vào trong tay anh ấy, cũng cởi áo khoác của mình ra khoác thêm cho Kiều Sở Sở: “Đừng mặc của anh tư em, anh tư em sức khỏe yếu. Mặc của anh, đừng để bị lạnh.”
Kiều Sở Sở: “…”
Khách khứa: “Cô tám nhà họ Bùi được yêu thích như vậy sao?”
Bùi Triệt và Bùi Uyên liếc mắt hai bên nhìn khách khứa đã nhìn tới ngây người, bất lực đỡ trán.
Tranh giành ở đâu không được, lại muốn tranh giành trước mặt nhiều người như vậy.
Vẻ mặt Vi Sinh Hoài Lăng căng thẳng, cấp tốc gia nhập cuộc chiến.
Cậu cởi áo ra, trả áo của Bùi Du Xuyên lại: “Sở Sở, chị đừng để bị lạnh.”
Bùi Bất Tiện tức giận với Vi Sinh Hoài Lăng: “Vấn đề sức khỏe của em gái nhà chúng tôi thì liên quan gì tới cậu?”
Anh ấy trở tay ném áo của Vi Sinh Hoài Lăng đi, lại khoác áo của mình lên người Kiều Sở Sở: “Không mặc áo nhà người ta, em đừng để bị lạnh!”
Bùi Phong Lộng tiến lên túm áo, nhét vào trong tay Bùi Bất Tiện, trở tay lại khoác áo khoác của mình lên người Kiều Sở Sở: “Mặc của anh.”
“Tuần hoàn đúng không?” Bùi Du Xuyên ném áo khoác của Bùi Phong Lộng sang một bên, khoác áo của mình lên người Kiều Sở Sở: “Đừng để bị lạnh!”
Vi Sinh Dư Xán không nhìn nổi nữa, dứt khoát giật áo khoác của Bùi Du Xuyên xuống, khoác áo lông thú của mình lên người Kiều Sở Sở: “Như vậy được rồi chứ? Tôi là phụ nữ, áo của tôi cho em ấy, có thể ngừng được chưa?”
Mọi người cứng đờ, cuối cùng trò hề cũng kết thúc.
Ánh mắt của Vi Sinh Dư Xán ghét bỏ lướt qua mặt mỗi người bọn họ: “Chuyện này mà cũng giành được, bây giờ trọng điểm là chuyện này sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận