Chương 237

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 237

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khàn khàn nói xong, hắn cúi đầu xuống hôn lên môi cô, mới vừa tiếp xúc đến môi cô, đầu lưỡi liền khát vọng mà cạy hàm ra cô ra, trong miệng cô mà tùy ý công lược thành trì.

“Ngô ~ Khôi…… Ách ngô…… dừng lại… Em tới tìm anh… là, là có chính sự muốn nói…” Cô bị hắn hôn đến thân thể nóng lên, nói chuyện cũng không được nhanh nhẹn.

“Tiểu Quân, hiện tại chúng ta đang làm, cũng là chính sự……” Mạc Hoa Khôi cũng không dừng lại những động tác thân mật, đôi bàn tay nóng rực chậm rãi tuần tra tới lui trên người cô. “Chờ chúng ta làm xong chính sự này, chúng ta lại bàn đến chính sự của em cũng chưa muộn.” Nói xong, hắn đột nhiên ôm chặn cô lên, hướng tới phòng nghỉ thông với văn phòng…

Chính sự của Mạc Hoa Khôi đã xong, Thu Tiểu Quân giống như con mèo con nằm trong lòng Mạc Hoa Khôi, chớp chớp mắt, mặt ủ mày chau suy tư.

“Làm sao vậy?” Mạc Hoa Khôi duỗi tay sờ sờ đôi mày liễu nhăn lại, có điểm lo lắng hỏi, “Em muốn nói chính sự gì với anh?”

“Hoa Khôi, em gái em thật thích anh.” Trầm mặc một hồi, Thu Tiểu Quân nói, “Ngày hôm qua cô ấy hỏi em có nên thổ lộ với anh hay không.”

Nghe đến, Mạc Hoa Khôi mày cũng nhíu lại, “Tiểu Quân, em vẫn nên thành thật nói cho cô ấy biết anh là bạn trai của em đi, dấu diếm như vậy, chúng ta đều mệt.”

“Nếu em nói anh là bạn trai của em, em ấy khẳng định sẽ thật khổ sở.” Cô đưa ra ý kiến, chợt nhổm người dậy, miệng hơi đô đô nhìn hắn, “Hoa Khôi, dù sao em cũng mặc kệ, chuyện em gái em thích anh, anh nhất định phải xử lý cho tốt, em chỉ có một mình em gái, ngày nào đó nếu em ấy thổ lộ với anh, anh cũng không thể làm cô ấy quá thương tâm.”

“……” Mạc Hoa Khôi siêu cấp vô ngữ, chỉ phải âm thầm cảm thán, lớn lên quá soái cũng là một tội lỗi cùng trói buộc.

Vì cái gì mà cố tình em gái người mình yêu lại đi thích chính mình đây?

Mỗi khi nghĩ đến vấn đề này, đầu Mạc Hoa Khôi muốn nổ tung, buổi tối hôm nay hắn đem hết tâm tư nói ra cho Âu Dương Kiện Vũ, Mạc Thiếu Đình, Jack, cả nhóm hẹn nhau ở một phòng thuê xa hoa trong quán bar.

“Uy, làm sao bây giờ, em gái Thu Tiểu Quân lại thích tôi…” Hắn ngồi trên sô pha, uống cạn sạch ly rượu, vẻ mặt buồn rầu nói.

Jack cười nhún nhún vai, “Chúng ta chỉ có thể nói, chúc mừng đào hoa vận của cậu.”

“Ha hả ha hả, Khôi, em gái Tiểu Quân lớn lên không tồi, cậu có đào hoa vận như vậy nên cao hứng mới đúng.” Mạc Thiếu Đình gợi lên khóe môi, nói ngay sau đó.

“Uy uy uy, Jack, Mạc Thiếu Đình, đầu tôi đã muốn nổ ra rồi, các người có thể nói mát, kích thích tôi ít lại được không.” Nghe được hai người kia kẻ xướng người họa, mặt Mạc Hoa Khôi đen còn muốn hơn Bao Công.

“Đệ, theo anh thấy, cậu vẫn nên trực tiếp nói cho Thu Tiểu Hi, người cậu thích chính là chị cô ấy, làm cô ấy hết hy vọng đối với cậu.” Âu Dương Kiện Vũ trầm mặc một hồi, nói.

“Ai, ca, tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng mà Thu Tiểu Quân sợ tôi làm vậy sẽ làm em gái mình thương tâm, cô ấy phản đối tôi nói ra quan hệ của tôi với cô ấy.” Mạc Hoa Khôi đau đầu nói.

“Ha hả ha hả, vậy không có cách nào.” Mạc Thiếu Đình có điểm vui sướng khi người gặp họa cười cười, “Nếu muốn Thu Tiểu Hi không thương tâm, đối với cậu hết hy vọng, trừ phi làm cô ấy chuyển hướng chú ý trên người cậu đi, thích người khác.”

“Hắc, đây là cái ý kiến hay.” Nghe vậy, linh quang Mạc Hoa Khôi chợt lóe, trong óc lập tức có một biện pháp tốt, lấy ra di động, nhanh chóng gọi đi, nghiêm túc phân phó nói: “A Hổ, ngày mai lên văn phòng đem toàn bộ minh tinh nam trong công ty đến chỗ của tôi…”

Hôm sau, Mạc Hoa Khôi thần thái sáng láng tới công ty, nhìn xem A Hổ cùng A Báo đi theo phía sau, vừa tiến văn phòng vừa hỏi: “Việc tối hôm qua tôi phân phó đã làm xong chưa?”

“Mạc tổng, đã đem minh tinh nam trong công ty lên đây, bọn họ lúc này đang ở phòng nghỉ.” A Hổ kính cẩn nói.

“Thật tốt, hiện tại đem tất cả đến văn phòng của tôi.” Hắn ngồi vào ghế tổng tài, mỉm cười nói.

“Vâng.”

Chỉ trong chốc lát, toàn bộ đã đến, thật chỉnh tề đứng trước bàn làm việc của Mạc Hoa Khôi.

Tổng cộng có năm người, mỗi người đều anh tuấn soái khí, hơn nữa thật đặc sắc. Trong số này có một người tóc vàng lóa mắt nhất, lỗ tai bên trái đeo một khuyên tai hồng bảo thạch, từ lúc hắn tiến vào văn phòng tới giờ không nở một nụ cười làm người có cảm giác kiệt ngạo khó thuần.

“Mạc tổng, người đã triệu tập đến đây, có chuyện gì rất quan trọng muốn tuyên bố sao?” Một vị thoạt nhìn lớn tuổi nhất đứng bên trái, vẻ mặt lấy lòng, cười hỏi.

“Đúng vậy.” Mạc Hoa Khôi gật đầu, cầm lấy bút máy trên bàn làm việc, cố ý vô tình nhẹ nhàng gõ, “Tôi hỏi một vấn đề, mọi người nhất định phải trả lời thành thật, nếu không bị đóng băng thì chớ trách tôi Mạc tổng là vô tình.”

“Được được được, Mạc tổng người hỏi, chúng tôi nhất định trăm phần trăm thành thật trả lời.” Nam nhân kia lập tức gật đầu nói.

Vẻ mặt Mạc Hoa Khôi nghiêm túc đứng đắn hẳn lên, nhìn mặt bọn họ hỏi: “Giữa mọi người ở đây, ai đã kết hôn?”

“Mạc tổng, tôi đã kết hôn, là bí mật, trừ bỏ tôi cùng vợ tôi, không có người khác biết được, cha mẹ tôi cũng không biết.” Bên phải một người có điểm thấp thỏm nói.

“À.” Mạc Hoa Khôi lộ ra biểu tình đáng tiếc, “Nếu là như vậy, cậu hiện tại có thể rời văn phòng tôi.”

“Được.” Minh tinh đó gật gật đầu, lập tức xoay người rời đi.

Mạc Hoa Khôi tiếp tục hỏi: “Giữa các người có ai có bạn gái cố định?”

Nghe đến đây, trừ bỏ người đàn ông ngoại quốc tóc vàng, ba người còn lại đều giơ tay.

Nhìn đến tình huống như vậy, Mạc Hoa Khôi buồn bực, “Như thế nào mà cả ba vị đều có… Ách, thật là, vậy ba người đều đi ra ngoài đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận