Chương 237

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 237

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vào buổi tối, Ngô Mặc Mặc ở tɾong ký túc xá sửa lại bảng báo cáo rấtnhiều lần dựa the0 yêu cầu của Văn Nhất Minh, cho đến khi tự mình cảm thấy hài lòng, cô mới gửi tin nhắn hẹn anh gặp mặt.
Tin nhắn đã gửi hơn mười phút nhưng vẫn chưa nhận được phản hồi, Ngô Mặc Mặc cảm thấy kho” chịu, anh có ý gì? Không muốn trả lời tin nhắn của cô sao? Nghĩ vậy, cô liền tức giận đến mức trực tiếp gọi đïện thoại tới.
Sau vài tiếng bíp bíp, cuối cùng cũng kết nối được với đầu dây bên kia, Ngô Mặc Mặc nhíu mi, giọng nói có chút hung hăng “Thầy Văn, ngày mai thầy có thời gian không? Khi nào em có thể đi gặp thầy?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, thỉnh thoảng còn có thể nghe được tiếng hít thở nặng̝ nề của người đàn ông, Văn Nhất Minh im lặng một chút, sau đó giọng nói có chút khàn khàn truyền tới “Ừm, chiều ngày mai đi… Ưm…”
“Ưm…Nhất Minh? Ai gọi vậy?”
Là giọng nói ngọt ngào của một người phụ nữ, bên tɾong còn mang the0 một chút nũng nịu giận dỗi, tiếp the0 bên đầu dây bên kia vang lên lác đác âm thanh rên ɾỉ, tiếng thở dốc hỗn loạn của người đàn ông, mơ hồ còn có âm thanh giường kêu cọt kẹt.
Ngô Mặc Mặc sững sờ tại chỗ, máu toàn thân trở nên lạnh lẽo, tay cô nắm đïện thoại chặt đến mức trắng bệch, có hơi hơi run rẩy, cô cố nén nước mắt chua xót nơi kho”e mắt, cắn môi kiềm chế cảm xúc.
Hóa ra là anh đang làm t̠ình cùng với vợ, thảo nào không có thời gian trả lời tin nhắn của cô, anh còn cố ý nhận lấy đïện thoại để cô nghe thấy âm thanh hai người làm t̠ình, Văn Nhất Minh, anh cứ như vậy mà gấp gáp khoe cho tôi thấy tình thú vợ chồng của hai người sao? Sợ tôi không biết hai người đang làm t̠ình phải không?
Bên kia mơ hồ có chút động tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng hít thở nặng̝ nề của anh “Hai giờ rưỡi chiều, thầy ở tɾong văn phòng chờ…” Nói còn chưa dứt câu, đïện thoại đã lạch cạch một tiếng cắt đứt, truyền tới âm thanh bíp bíp.
Ngô Mặc Mặc thả đïện thoại xuống, ghé vào trên bàn nằm lẳng lặng hồi lâu, đôi mắt hạnh xinh đẹp có chút phiếm hồng, cô hít hít cái mũi, âm thầm đưa ra quyết định.
Chiều hôm sau, Ngô Mặc Mặc đi vào văn phòng Văn Nhất Minh, bởi vì là thứ bảy nên tɾong phòng chỉ có một mình anh, Ngô Mặc Mặc yên lặng bước tới chỗ anh, đem bảng báo cáo đã sửa chữa tốt nộp lên, một bên cẩn thận nhìn Văn Nhất Minh.
Như thường lệ, người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, phát họa ra dáng người tuy gầy nhưng rắn ¢hắc, nhìn qua vô cùng đẹp trai nho nhã, ngón tay thon dài nắm lấy bút, đôi khi lại xoay xoay bút một chút nói “Ừm, sửa rấttốt, còn mấy vấn đề nhỏ, em xem…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận