Chương 237

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 237

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Chiêu nhìn anh một cái, mở cửa xe, lấy một bao ném cho anh.
Trần Hoài Tự cúi đầu nhìn hộp thuốc lá còn sót lại: “Gần đây cậu hút rất dữ dội.”
“Có nhiều việc phiền lòng.” Ngôn Chiêu cũng lấy ra một điếu, mượn anh bật lửa, đặt ở bên miệng cắn.
Hai người đứng bên cạnh xe hút thuốc, khói thuốc lượn lờ, từng vòng từng vòng quấn lấy suy nghĩ hỗn loạn.
“Mấy hôm trước mình nói chuyện với mấy quản lý cấp cao, mới biết IH bị cậu thu mua.” Trần Hoài Tự đột nhiên nhắc tới.
Ngôn Chiêu búng tàn thuốc: “Ừm, vừa mới thu mua, không phải chuyện gì lớn nên mình không nói với cậu.”
“Đây là muốn tiến quân vào lĩnh vực mới?” Trần Hoài Tự tiếp tục nói, “Hiện tại thu mua IH không phải là một lựa chọn sáng suốt, cậu rất thua thiệt, đây không phải phong cách của cậu.”
“Chỉ là đổi cổ đông thôi, mình không can thiệp vào hình thức kinh doanh của họ, sau này mình cũng kiếm lại được.”
Trần Hoài Tự vạch trần lý do thoái thác của anh: “Thẩm Từ Âm làm việc ở công ty đó à?”
Ngôn Chiêu không ngờ anh hỏi trực tiếp như vậy, hít sâu một hơi: “Ừm.”
Trần Hoài Tự cảm thấy đã hiểu, không hỏi nữa.
Hai người trầm mặc, cho đến khi thuốc lá cháy hết, cùng ném tàn thuốc vào thùng rác, xoay người lên xe.
“Cậu thấy mình đi xuống lầu, nhưng vẫn không dừng lại.” Ngôn Chiêu dừng một lúc, giọng nói chắc chắn, “Cậu cố ý.”
Trần Hoài Tự không nói gì, nghiêng người kéo dây an toàn, cài vào thắt lưng.
“Cảm giác bị đuổi ra ngoài thế nào? Hình như mình chưa bao giờ thấy cậu chật vật như vậy.”
Trần Hoài Tự thừa nhận, lúc nhìn thấy Ngôn Chiêu, anh quả thật có tâm tư riêng. Có lẽ bầu không khí yêu đương cuồng nhiệt giữa hai người tối hôm qua và sáng nay đã cho anh một chút lòng tin, khiến anh xúc động đưa ra quyết định, muốn trực tiếp thăm dò một chút, ép cô thẳng thắn thừa nhận, đánh cược dũng khí của cô một lần.
Nhưng cô vẫn lùi bước.
Là anh quá vội vàng, dọa đến cô.
Anh cuối cùng cũng chỉ là người, không phải máy tính hoàn mỹ, thỉnh thoảng cũng có thời khắc cảm xúc dao động. Nhất là chuyện có liên quan đến Ngôn Trăn, anh căn bản không có cách nào tỉnh tảo bảo trì lý trí cùng sự bình tĩnh.
“Không sao cả.”
Trần Hoài Tự nhìn ra ngoài cửa sổ, xe chậm rãi rời khỏi biệt thự, ánh mắt anh nhìn lên, cách cửa sổ xe, nhìn thấy vị trí căn phòng anh đã thuộc nằm lòng trên lầu hai ở phía xa xa, rèm cửa sổ đóng chặt bị kéo lên một góc, có người cũng đang nhìn về phía này, không nhúc nhích.
Vui vẻ, sung sướиɠ, mất mát, ghen tị, chật vật, tìиɧ ɖu͙©, mất kiểm soát……
Những cảm giác anh chưa từng trải nghiệm qua trong cuộc đời trước đây, sau khi quen biết Ngôn Trăn, anh đều đã thưởng thức một lần.
Nhưng vậy thì có thế nào.
Anh cam tâm tình nguyện bị cô thao túng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận