Chương 238

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 238

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyện xảy ra là khi Triệu Thanh Quân đến thành phố nơi Tiểu Thừa đang sống. Ông ta muốn gặp anh ta.
Triệu Thanh Quân đã biết trước hành trình của Tiểu Thừa.
Ông ta muốn tạo bất ngờ cho Tiểu Thừa.
Trong giờ nghỉ trưa, ông ta bí mật rời quân đội đi tới một quán cà phê ở trung tâm thành phố đợi Tiểu Thừa xuấthiện.
Chẳng mấy chốc ông ta đã nhìn thấy người cần tìm.
Người đó là em trai ông ta. Anh ta xuấthiện ở góc phố, đi cùng một cô gái Tây xinh đẹp, vừa nói vừa cười.
Tiểu Thừa trông giống hệt ông ta nhưng anh ta mang vẻ lịch thiệp, lịch lãm và trí tụ Đó là dáng vẻ mà Triệu Thanh Quân luôn hướng tới nhưng không bao giờ có thể trở thành.
Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi và quần tây gọn gàng, vắt trên tay một bộ vest cùng màụ Dáng vẻ đẹp trai tươi sáng này cho thấy anh ta là thành phần tri thức.
Triệu Thanh Quân nhìn anh ta qua lăng kính, ánh mắt mang vẻ si mê
Nhìn đi, đó là em trai của ông ta, là Tiểu Thừa của ông ta đó.
Đó cũng là một “khả năng” khác so với Triệu Thanh Quân tàn tạ không chịu nổi này.
Thông tin tình báo mà Triệu Thanh Quân nhận được không hề sai vì ngay sau đó, ông ta thấy họ đã dừng lại trước quán cà phê, nói chuyện bằng tiếng nước ngoài và dường như đang thảo luận xem nên ăn gì.
Triệu Thanh Quân không dè được cảm giác hưng phấn của mình mà, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, sải bước đi tới.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.
Nhớ lại ký ức ngày hôm ấy, đầu óc Triệu Thanh Quân vẫn còn rối tinh rối mù.
Ông ta chỉ nhớ rằng ngay giây tiếp the0, Tiểu Thừa nằm trên vũng máu, chiếc áo sơ mi trắng gọn gàng sach sẽ ngập tɾong màu máu đỏ chói
Ông ta chỉ nhớ mình đã thét to tên Tiểu Thừa..
Ông ta ngồi phịch xuống quỳ ở bên cạnh, ấn chặt lên vết thươռg bằng bàn tay mình.
Máu của Tiểu Thừa vẫn cứ chảy liên tục. Thứ máu ấy ấm áp, xuyên qua kẽ ngón tay ông ta, nhuộm đỏ bàn tay.
Ông ta hình như có khóc, hoặc là không
Ông ta không nhớ rõ được từng ấy chi tiết.
Ông ta chỉ biết mình ôm chặt lấy Tiểu Thừa vào tɾong lòng, cảm nhận mạch đập của anh ta dần dần yếu đi.
Trái tim ông ta như ngừng đập the0 anh ta vậy.
Ông ta hét lên “Bác sĩ ” “Bác sĩ ” bằng thứ tiếng nước ngoài bập bõm.
Ông ta không hiểu được người dân địa phươռg đang nói cái gì nhưng có người chỉ về hướng nào đó và lặp lại từ “bác sĩ”.
Triệu Thanh Quân lập tức bế Tiểu Thừa chạy về hướng đó.
Ông ta chưa bao giờ chạy nhanh đến thế.
Tiếng gió rít vù vù bên tai, nhiệt độ cơ thể ấm áp của Tiểu Thừa tɾong vòng tay ông ta.
“Anh ơi…” Tiểu Thừa yếu ớt gọi ông ta.
“Anh đây, anh bảo vệ em mà.” Giọng Triệu Thanh Quân run rẩy.
Có lẽ tay súng bắn tỉa kia cuối cùng cũng nhận ra rằng mình đã nhắm nhầm người.
Ngay khi vừa đến cổng bệnh viện, một khẩu súng giấu kín đã nhắm vào Triệu Thanh Quân.
Bùm.
Ông ta ôm lấy Triệu Thanh Thừa, tầm mắt tối sầm, nặng̝ nề ngã xuống đất.
Đó là ngày đen tối nhất tɾong cuộc đời của Triệu Thanh Quân
Khi ông ta tỉnh lại đã là ba tháng sau đó.
Ông ta đang nằm tɾong bệnh viện 301 ở tɾong nước.
Tiểu Thừa không có ở đó.
Triệu Thanh Quân bị loại khỏi lực lượng gìn giữ hòa bình vì tự tiện hành động ở nước ngoài.
Triệu Thanh Thừa thì như bốc hơi khỏi nhân gian và cũng không bao giờ xuấthiện tɾong thế giới của bất cứ ai nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận