Chương 239

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 239

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lần này, khi cô ấy đang nói, Trình Hiểu Lễ vừa lắng nghe vừa đẩy mạnh vào.
Nhưng chỉ cần cô dừng lại, Trình Hiểu Lễ cũng dừng theo.
“Thu Thủy, em đừng nghĩ chỉ cần nói vậy là xong ,phải thật sự làm y như vậy, hiểu chưa?”
Kể cả phải mời về nhà, tạo điều kiện, anh ta cũng phải thể hiện sự chiếm hữu của mình trước mặt Giang Viễn.
Tạ Thu Thủy khóc và đáp lại:
“Em biết … ưm … em biết … anh di chuyển, di chuyển một chút … vυ” sẽ cho anh véo, cái đó cũng thuộc vể anh, cho anh làm .. ”
Từng câu chữ đều được Trình Hiểu Lễ ghép lại với nhau, muốn làm cho đối phương di chuyển, cô chỉ có thể lặp lại những gì mình nói vừa rồi.
Anh ta nói, chỉ cần cô lặp lại thì anh ta sẽ di chuyển.
Một chút hi vọng cũng không có.
Trình Hiểu Lễ vẫn không chịu được sự nuốt chửng trong hoa huyệt của cô, và dần dần bắt đầu di chuyển chậm rãi và đều đặn.
“Hãy nhớ, em phải chủ động và để cậu ta nhìn thấy.”
“ Ư ư…”
Đã có quá nhiều thứ đã chồng chất trước đó, với sự mơn trớn nhẹ nhàng này, Tạ Thu Thủy cũng đạt đến cao trào trong nhịp thở gấp gáp của mình.
Cô đã hoàn toàn gục ngã, bất kể họ có đang ở trong công viên hay không.
tức giận và mất hết lý trí nên đã đè Tạ Thu Thủy vào thân cây và xô mạnh.
Tiếng rêи ɾỉ của cô tràn ngập khắp cây xanh xung quanh, cả người cô đều bị làm cho rối tung lên, toàn thân đều có dấu vết.
Trình Hiểu Lễ hôm nay chỉ bắn có một lần, tất cả đều bắn thẳng vào tử ©υиɠ của cô, vì vậy cô vén quần lên, ngồi dưới đất thở dốc.
Trình Hiểu Lễ ngồi xổm trước mặt cô nhéo cằm cô:
“Em chỉ là một người phụ nữ thỏa mãn du͙© vọиɠ thể xác của anh. Những gì em cần làm là lấy lòng tôi, không phải chọc giận tôi, hiểu chưa?”
Tạ Thu Thủy chỉnh gọn lại quần áo của mình, mặc lại áo khoác, nhưng lại không vội về cùng với Trình Hiểu Lễ.
Cô hơi loạng choạng đi tới chỗ phía trước, nhặt từng đóa hoa hồng trên đất lên, thổi cho sạch sẽ rồi, mới lại ôm chúng vào lòng.
Một đóa trong số đó cũng bị Trình Hiểu Lễ làm nát, Tạ Thu Thủy cũng không chê, mang tất cả chúng về nhà, cắt tỉa một chút và cho vào bình.
Một đóa hoa thật bị mất rễ cho dù đặt vào trong nước, vài ngày rồi cũng sẽ héo đi.
Khi cánh hoa rụng đến mức chỉ còn lại nhị hoa, Trình Hiểu Lễ đã ném hoa đi, mua thêm một vài đóa rồi đặt lại.
Nhưng cô không thích, khi vừa đổi xong, Tạ Thu Thủy đã lấy bình ra, đặt ở ban công, không muốn nhìn dù chỉ một cái.
Ngày hôm đó sau khi trở về từ công viên, Trình Hiểu gặp cô thêm lần nào nữa, mối quan hệ giữa hai người lại rơi vào trạng thái đóng băng, nói là để làm cô vui, nhưng cuối cùng cũng không khiến cô được gì cả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận