Chương 239

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 239

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tửu nương nương bị khoái cảm đánh thức, mới phát hiện bị rắn vàng chui vào huyệt. Nó vội vàng vươn tay kéo rắn vàng ra nhưng thân thể của rắn vàng vốn đã trơn trượt, lúc này dính đầy chất lỏng dính nhớp càng khó bắt giữ, cứ kéo ra một tấc, rắn vàng sẽ chui vào trong hai tấc, một đến một đi, một kéo một chui, hai đứa đều cảm nhận được lạc thú. Theo một tiếng rên rỉ của Tửu nương nương, rắn vàng mới chui ra từ động đào hoa đầy nước ấy.
Rắn vàng rất hưng phấn, nói với Tống Thanh Dương ở bên dưới: “Không sai, thật sự đúng như ngươi nói.”
Bị lời nói của rắn vàng nhắc nhở, Tửu nương nương mới phát hiện ra mấy người Tống Thanh Dương. Sau một phen giải thích, Tống Thanh Dương đưa ra hai phương pháp, một là giúp chúng giải quyết nguyền rủa trên người, sau đó chúng tự đi tìm một nơi phong thủy tốt, linh khí sung túc để tu luyện, hai là để Tửu nương nương tiếp tục xả thân giúp chúng tu hành.
Hai phương pháp này có ưu điểm cũng có khuyết điểm, tuy nhiên đối với Tửu nương nương mà nói, hai phương pháp này đều không có gì khác nhau. Hiện tại Tửu nương nương cứ như lô đỉnh, có thể giúp sinh linh tu hành. Một khi phương pháp này truyền ra ngoài, sẽ có vô số người muốn chiếm được nó, không có thực lực nhất định thì kết quả vẫn sẽ rơi vào kết cục giúp đỡ người khác tu hành mà thôi.
“So với làm lô đỉnh cho người khác, còn không bằng giúp đỡ đám rắn vàng, dù sao các ngươi đã quen biết nhau lâu rồi.”
Tửu nương nương không suy nghĩ nhiều thì đã lập tức đưa ra quyết định.
Tống Thanh Dương không lên tiếng, chỉ mời nó sang một bên. Không biết hai người nói cái gì, Tửu nương nương chắp tay lại thành hình cái bát, một vốc rượu thơm xuất hiện trong lòng bàn tay. Tống Thanh Dương vẫy tay gọi Yến Tuyền sang đây uống.
Hiểu ý Tống Thanh Dương, Yến Tuyền bèn cúi xuống uống rượu trong lòng bàn tay của Tửu nương nương. Yến Tuyền không uống hết mà chừa lại một ít cho Tống Thanh Dương, Tống Thanh Dương lại nói không cần, bảo nàng uống hết một mình.
Yến Tuyền không biết hắn suy nghĩ thế nào nhưng nếu hắn đã nói vậy, Yến Tuyền đành phải uống hết.
Uống rượu xong, Tống Thanh Dương kéo Yến Tuyền nói lời cáo từ nhóm Tửu nương nương. Nhìn Tửu nương nương, La Phù Xuân lại không muốn rời đi, ông ấy hỏi Tống Thanh Dương: “Ta và Tửu nương nương đã ân ái rất nhiều lần, có phải cũng được dính tiên khí không?”
“Hồn phách là hư ảo, ngươi nhìn xem đám yêu tinh kia đi, những ai chiếm được lợi ích đều là thực thể, trong đó không có quỷ hồn.”
“Vậy thì chuyện trước kia coi như thôi, nể tình cảm mấy ngày nay, Tửu nương nương có thể ban cho ta một ngụm rượu tiên không?”
La Phù Xuân nhìn Tửu nương nương bằng ánh mắt mong chờ. Tửu nương nương cũng nhìn ông ấy, im lặng trong chốc lát rồi lắc đầu: “Ngươi là người bình thường, đừng dính líu đến chúng ta mới là tốt nhất.”
La Phù Xuân còn định nói gì đó, lại bị rắn vàng dùng đuôi quất một phát ngất xỉu.
Rắn vàng thu hồi nhang chiêu hồn trong lòng ông ấy, sau đó làm phép quấy nhiễu ký ức của ông ấy, khiến ông ấy quên hết tất cả mọi chuyện liên quan đến Tiểu Bồng Lai.
Trở về trấn Thích Phong đã là nửa đêm về sáng, Tống Thanh Dương trèo tường đưa La Phù Xuân về quán rượu, sau đó hai người một mèo ngủ tạm trên xe ngựa một đêm.
Sáng sớm hôm sau khởi hành, Tống Thanh Dương vừa cưỡi ngựa vừa chỉ điểm Yến Tuyền đả tọa thổ nạp.
Uống một ngụm rượu tiên rồi lại đả tọa, Yến Tuyền rõ ràng nhận thấy chân khí trong đan điền trở nên thuần khiết dày nặng hơn, loáng thoáng có cảm giác chân khí trong bụng mình sắp ngưng tụ thành đan.
“Có ngụm rượu tiên này thêm vào, chẳng những tu vi của muội sẽ tăng lên trên diện rộng mà sau này vẽ bùa chú, hiệu quả cũng sẽ mạnh hơn người khác một chút.”
“Rượu tiên lợi hại cỡ này, tu luyện cùng Tửu nương nương trong Tiểu Bồng Lai sẽ nhanh hơn là mình tự đả tọa tu luyện rất nhiều.” Có so sánh mới thấy được ưu điểm và khuyết điểm. So với lúc trước Yến Tuyền tự đả tọa, tu luyện mấy tháng còn không tiến bộ nhanh bằng một ngụm rượu tiên của Tửu nương nương.
“Không sai, nhưng bầy yêu tinh trong Tiểu Bồng Lai không biết rằng, bên ngoài núi này cao còn có núi khác cao hơn, với tu vi của Tửu nương nương, chắc chắn sẽ bị bắt giữ, biến thành lô đỉnh của kẻ khác, còn ở trong Tiểu Bồng Lai thì khác. Thứ nhất, chỉ có mình Tửu nương nương sở hữu tu vi mạnh nhất Tiểu Bồng Lai, thứ hai là linh khí trong Tiểu Bồng Lai rất ít, đám yêu tinh chỉ có thể sống dựa vào rượu tiên mà Tửu nương nương bố thí cho chúng, chỉ cần khống chế thỏa đáng, Tửu nương nương hoàn toàn có thể xưng vương xưng bá trong Tiểu Bồng Lai, vậy thì sướng hơn là biến thành lô đỉnh của người khác nhiều.”
“Thì ra huynh kéo Tửu nương nương sang một bên là để nói chuyện này.”
“Meo meo!” Hoa Thái Tuế bỗng lên tiếng ngắt lời cuộc trò chuyện của họ. Nó nhảy đến bên cạnh Tống Thanh Dương phàn nàn: “Chuyện tốt như vậy mà ngươi lại không nghĩ đến ta, meo! Tốt xấu gì chúng ta cũng đồng hành cùng nhau, meo!”
“Sao? Ngươi ăn một con chuột bự rồi mà vẫn chưa thỏa mãn hả?”
Hoa Thái Tuế nhất thời im lặng.
“Con chuột tinh đó được Tửu nương nương tẩm bổ mà thành tinh, mạnh hơn tinh quái tầm thường rất nhiều, làm mèo thì đừng tham lam.” Tống Thanh Dương vươn tay vuốt lông nó một phen, sau đó bắt đầu dạy nó cách thổ nạp bái nguyệt*.
*Bái nguyệt: Theo truyền thuyết dân gian Trung Quốc, cứ đến ngày rằm hằng tháng, các con vật sẽ quỳ lạy trước ánh trăng để hấp thụ tinh hoa từ ánh trăng mà tu luyện thành tinh.
Xe ngựa đã chạy một buổi sáng, đến một ôn tuyền sơn trang, Yến Tuyền mãnh liệt yêu cầu ở lại đây để nghỉ ngơi chỉnh đốn lại một phen. Hôm qua ở trong Tiểu Bồng Lai, nàng chảy mồ hôi đầm đìa, trên người cứ dính nhớp, phải tắm rửa sạch sẽ rồi thay một bộ xiêm y mới.
Hoa Thái Tuế không có hứng thú với việc tắm suối nước nóng, nó không thích tắm, huống chi hôm qua nó mới bị Tống Thanh Dương cọ xát từ đầu đến chân trong nhà tắm. Thế nên nó quyết đoán chuồn sang nơi khác dạo chơi.
Ôn tuyền sơn trang quay lưng về phía ngọn núi lớn, dòng suối ấm áp vây quanh toàn bộ thôn trang, hơi nước trắng phau tràn ngập khắp nơi, cả thôn trang trông như thể được xây trên đám mây.
Được suối nước nóng ủ ấm nên thôn trang này không có tuyết đọng, cây cỏ vẫn xanh um tươi tốt, không hề bị ảnh hưởng bởi dòng không khí lạnh của mùa đông.
Kể từ đầu mùa đông đến nay, đã có không ít người đến đây ngâm mình, đa số đã đặt chỗ từ trước. Yến Tuyền và Tống Thanh Dương đến giữa đường, không thể chen chân vào, dù trả tiền người ta cũng không cần.
“Hai vị khách quan, ngài tha cho ta đi, người đến đây hôm nay là gia quyến của Lâm huyện lệnh huyện Bình Hợp, lỡ xảy ra sơ suất gì thì toàn bộ thôn trang chúng ta đều sẽ bị chém đầu.”
Cho dù thuyết phục kiểu gì cũng vô ích, Yến Tuyền không thể không từ bỏ việc tắm rửa, đành phải chờ khi nào đến huyện Bình Hợp rồi mới rửa mặt chải đầu một phen.
Nhưng Tống Thanh Dương lại không muốn thấy nàng thất vọng, bèn kéo nàng ra cửa sau thôn trang, tranh thủ lúc người khác không chú ý mà trèo tường vào thôn trang.
“Làm vậy có phải là không ổn không? Lỡ bắt gặp người ta đang tắm thì chẳng phải sẽ đường đột người ta hay sao?” Yến Tuyền lại sợ sẽ sinh sự.
“Trưa nắng thế này, ai lại ra ngoài tắm rửa? Chúng ta chỉ lặng lẽ tắm một lát rồi sẽ rời đi ngay.”
Hắn nói cũng có lý.
Hai người chọn một ao nước kín đáo nhất, chung quanh yên ắng, quả thực không có bóng người.
“Huynh trông cửa… Á! Huynh cởi xiêm y làm gì? Hôm qua huynh đã cùng Hoa Thái Tuế đến nhà tắm tắm rửa rồi còn gì!”
Yến Tuyền cho rằng hôm nay hắn sẽ không tắm, nào ngờ hắn cởi quần áo còn nhanh hơn cả nàng.
“Ta thích sạch sẽ.”
Yến Tuyền liếc hắn, khẽ hừ một tiếng: “Đừng cho là ta không biết mưu đồ gian xảo của huynh. Nơi này không phải là ở nhà, lỡ có người tiến vào nơi này thì chúng ta sẽ phải trần truồng chạy trốn đấy.”
Vừa nói, Yến Tuyền vừa đẩy hắn ra ngoài cửa, yêu cầu hắn thành thật đứng gác trước cửa cho nàng.
Hơi nước đã sớm làm ướt nhẹp áo ngoài trên người Yến Tuyền. Yến Tuyền nhanh chóng rũ bỏ xiêm y rườm rà, thử bước chân xuống ao nước.
Dòng nước ấm bao bọc quanh chân nàng từ bốn phương tám hướng, cơ bắp vốn đang căng thẳng vì lén lút được thư giãn, cảm giác chột dạ trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều. Yến Tuyền thả lỏng thân thể, tựa lưng vào hòn giả sơn giữa ao nước rồi nhắm mắt lại, im lặng hưởng thụ cảm giác thư giãn này trong chốc lát.
Dòng nước dâng lên gợn sóng nhè nhẹ, chung quanh rất tĩnh lặng, bất thình lình, Yến Tuyền nhận thấy có thứ gì đó trơn trượt chui qua hai chân của mình. Nàng vội cúi đầu nhìn xuống thì thấy đó là một con quái ngư.
Nói là cá nhưng không có vảy, cũng không có mang, chỉ có một cái đuôi trông giống cá, cái đầu tròn xoe không có con mắt, chỉ có một cái miệng nhỏ, thoạt nhìn rất giống bộ phận đặc trưng của nam nhân.
Không chờ Yến Tuyền tìm hiểu đã xảy ra chuyện gì thì con quái ngư kia bỗng xông vào giữa hai chân nàng.
“Á!” Yến Tuyền khẽ kêu lên một tiếng rồi vội vàng khép đùi lại, đúng lúc kẹp chặt thân thể của quái ngư.
Có lẽ là bị kẹp đau, quái ngư điên cuồng quẫy đuôi, cái đầu tròn chặn trước tiểu huyệt của nàng cũng liên tục ngọ nguậy, không ngừng cọ xát với nơi mềm mại của nàng.
Khoái cảm truyền đến từ giữa hai chân, đùi Yến Tuyền hơi mềm nhũn, không biết là vì sợ hãi hay vì sung sướng.
“Biểu ca… A…”
Yến Tuyền đang định gọi Tống Thanh Dương thì con cá giữa hai chân bỗng thoát khỏi đùi nàng, hung ác đâm vào huyệt của nàng. May mà tiểu huyệt căng chặt, khe hở nhỏ xíu, không bị quái ngư kia chui vào bên trong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận