Chương 239

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 239

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiếm khi cha Ôn về nhà đúng giờ tan tầm, nhưng ông mới vừa vào phòng ngủ đã thấy vợ mình lạnh mặt ngồi trong phòng.
LÔng cởi áo khoác ra treo lên giá áo, sau đó lại tháo cà vạt: “Anh đã đặt bữa tối chỗ đầu bếp riêng rồi, vừa lúc đêm nay hai anh em bọn nhỏ đều có nhà, chúng ta thu thập một chút rồi đi thôi, đêm nay ăn ngoài đi.”
Ông nói xong mãi một lúc lâu cũng không thấy mẹ Ôn đáp lại nửa câu.
Cha Ôn tháo đồng hồ xuống, đi tới ngồi bên cạnh bà, duỗi tay ôm lấy bả vai bà: “Làm sao vậy? Đã có chuyện gì xảy ra ư?”
Bà ném hai bức hình đã bị bà bóp tới biến dạng lên trên người cha Ôn, vành mắt đỏ hồng nhìn ông: “Em muốn biết anh định xử lý chuyện này như thế nào! Anh là cha của Điềm Điềm, anh phải biết bảo vệ con gái mình cẩn thận!”
Cha Ôn nhìn hai bức ảnh, một bức hình như là chỗ ngồi của Ôn Điềm trong lớp, một bức khác lại chụp con trai ông đang có hành động rất bất nhã ngay trên ghế ngồi…
Ông thả ảnh xuống, nhìn vợ bình tĩnh hỏi: “Là ai đã chụp bức ảnh này?”
“Chính là đứa nhỏ được em giúp ngày hôm qua. Con bé là bạn học của Điềm Điềm, chính con bé đã tận mắt thấy Ôn Diệc Tư tới chỗ ngồi của con gái tự an ủi sau khi tan học! Hơn nữa còn không chỉ một lần!”
Mẹ Ôn còn đang cố gắng đè nén không để bản thân mình quá thất thế, nhưng nước mắt trên mặt bà đã bắt đầu không ngừng chảy ra phía ngoài.
Cha Ôn cúi đầu trầm mặc một hồi, lại nói thêm: “Tuổi của nó có nhu cầu sinh lý cũng rất bình thường, nói không chừng đây chỉ là có người hãm hại nó, không thể chắc chắn đây là thật được.”
“Nhân chứng vật chứng đều có đây, sao anh còn nói giúp cho nó nữa?”
Trên mặt mẹ Ôn hiện lên vẻ khó có thể tin: “Ôn Diễn, chẳng lẽ anh định mặc kệ chuyện này hay sao? Con gái anh là do anh chăm từ nhỏ tới lớn!”
“Em đừng kích động, để anh đi tìm Diệc Tư tâm sự trước đã.”
“Anh kêu nó tới đây ngay bây giờ! Có chuyện gì mà không thể nói ngay trước mặt em!”
Cha Ôn hít sâu một hơi, hòa hoãn vài giây cuối cùng mới lấy di động từ trong túi ra, gọi điện thoại cho Ôn Diệc Tư.
“Diệc Tư, con qua đây một chút.”
Trong phòng yên tĩnh lạ thường, cả hai vợ chồng đang ngồi nơi đó, tuy ngày thường hai người cũng không nói chuyện với nhau liên tục nhưng rõ ràng bầu không khí hôm nay khác với ngày thường.
Sau khi Ôn Diệc Tư đi vào, cha Ổn đã đứng dậy đặt ảnh chụp vào tay anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận