Chương 239

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 239

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lòng Tống Tư Ngâm chùng xuống.

Cô sớm đã nghe nói ban đầu Diêu Ngân Linh muốn gả cho Lệ Quân Sâm, chỉ là anh trước sau không đồng ý, cuối cùng cô ta mới đành lùi lại một bước mà chọn Lệ Quân Hạo.

Không biết là tự bỏ mình, hay là để trả thù Lệ Quân Sâm.

Giờ nhìn ánh mắt của Diêu Ngân Linh, trong lòng Tống Tư Ngâm bỗng dâng lên một cảm giác nguy cơ khó tả, theo bản năng nắm chặt cánh tay Lệ Quân Sâm hơn.

Lệ Quân Sâm nhận ra sự căng thẳng của cô, anh cúi đầu nhìn cô rồi nhìn theo hướng mắt cô về phía Diêu Ngân Linh. Đôi mày anh khẽ nhíu lại, ngay sau đó vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô với giọng trấn an: “Đừng nghĩ nhiều.”

Tống Tư Ngâm gật đầu nhưng vẫn không nhịn được mà nhìn chằm chằm Diêu Ngân Linh.

Chỉ thấy khi trao nhẫn, ánh mắt Diêu Ngân Linh vẫn liếc về phía này, thậm chí khi Lệ Quân Hạo hôn mình, đáy mắt cô ta còn lóe lên một tia không cam lòng.

Ngón tay Tống Tư Ngâm siết chặt hơn, móng tay gần như khảm vào cánh tay Lệ Quân Sâm.

Cảm nhận được lực đạo của cô, Lệ Quân Sâm không hề giận mà ngược lại còn nắm lấy tay cô, gỡ từng ngón tay cô ra rồi đan chặt mười ngón vào nhau.

Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua da thịt, khiến nỗi bất an trong lòng cô dần tan biến.

“Cô ta đã gả cho Lệ Quân Hạo rồi, không liên quan gì đến chúng ta cả.” Giọng nói của Lệ Quân Sâm dán sát bên tai cô, mang theo hơi thở nóng hổi: “Người ở bên cạnh anh là em, sau này cũng chỉ có thể là em.”

Tống Tư Ngâm ngẩng đầu nhìn anh, vừa vặn chạm phải ánh mắt kiên định của đối phương.

Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu trong mắt anh những tia sáng li ti, khiến lòng cô vừa ấm áp vừa ngọt ngào.

Cô khẽ “vâng” một tiếng, tựa đầu vào vai anh, không nhìn về hướng Diêu Ngân Linh nữa.

Khúc nhạc đám cưới vẫn tiếp tục vang lên, mọi người xung quanh đều đang chúc phúc cho đôi tân nhân, nhưng trong mắt Tống Tư Ngâm lúc này chỉ còn lại người đàn ông đang nắm tay cô, mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối.

Cô biết, dù tương lai có bao nhiêu khó khăn, chỉ cần có Lệ Quân Sâm ở bên, cô sẽ chẳng sợ hãi điều gì.

Lệ Quân Sâm cảm nhận được sức nặng trên vai, cúi đầu nhìn Tống Tư Ngâm đang tựa vào người mình, ý cười nơi khóe môi càng đậm hơn.

Anh vỗ nhẹ vào lưng cô, ánh mắt quét qua Diêu Ngân Linh cách đó không xa, hoàn toàn là sự xa cách lạnh lùng. Anh chưa từng rung động với Diêu Ngân Linh, trước đây không, bây giờ càng không.

Người trong lòng anh từ đầu chí cuối chỉ có duy nhất một mình Tống Tư Ngâm.

Trong khi âm nhạc và ánh đèn vẫn đang rực rỡ, thì đối với Tống Tư Ngâm và Lệ Quân Sâm, thế giới lúc này chỉ còn lại nhiệt độ và hơi thở của nhau, cùng tình yêu sâu đậm thầm kín trong tim.

Diêu Chấn Đình nhìn cảnh hai người quấn quýt bên nhau, đặc biệt là dáng vẻ nhỏ bé nép vào người anh của Tống Tư Ngâm, sự ỷ lại và dịu dàng trong ánh mắt đó đều là những thứ anh ta chưa từng thấy ở cô.

Càng nghĩ, vẻ âm u nơi đáy mắt anh ta càng nồng đậm. Chỉ cần nghĩ đến việc có lẽ Tống Tư Ngâm chưa từng thích anh ta, lòng anh ta nghẹn lại khó chịu, một luồng lệ khí khó tả xộc thẳng lên não.

Không hiểu vì sao, anh ta rất muốn phá hỏng cảnh tượng trước mắt này.

Nghĩ vậy, anh ta chậm rãi bước về phía Tống Tư Ngâm.

Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc vỡ ra thành ngàn vạn tinh tú, ánh sáng vàng ấm áp đổ lên đôi vai và cổ trần của Tống Tư Ngâm, tựa như phủ thêm một lớp voan mỏng.

Đầu ngón tay cô nắm lấy chân ly champagne, cảm giác lạnh buốt vừa kịp xua bớt chút nóng ran, thì sau thắt lưng đã phủ lên một mảng ấm áp.

Đó là bàn tay của Lệ Quân Sâm, đầu ngón tay mang theo mùi gỗ tuyết tùng nhàn nhạt quen thuộc, khẽ quẹt qua làn váy của cô.

“Mệt không?” Anh cúi đầu, hơi thở lướt qua vành tai cô. Vành tai Tống Tư Ngâm lập tức nóng bừng, cô khẽ lắc đầu.

Tầm mắt cô xuyên qua đám đông, dừng lại trên cặp tân nhân cách đó không xa.

Diêu Ngân Linh mặc váy cưới nhưng trên mặt không có chút niềm vui, Lệ Quân Hạo thì mặt mày sa sầm nói gì đó bên tai cô ta, khiến cô ta lộ ra một nụ cười giả tạo cứng nhắc.

Mà Diêu Chấn Đình đứng cạnh họ, lúc này lại đang nhìn về phía hai người.

Ánh mắt ấy như ngâm trong băng, mang theo vẻ âm u khó tả.

Tống Tư Ngâm theo bản năng dựa sát vào người Lệ Quân Sâm, anh dường như nhận ra điều đó, bàn tay siết chặt hơn, che chở cô nửa phần trong lòng.

Chỉ vài giây sau, Diêu Chấn Đình đã bước tới, bộ vest đen càng làm sậm thêm sắc mặt u ám của anh ta.

Anh ta nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang đan chặt của hai người, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt: “Hai người bây giờ đúng là ân ái thật đấy.”

Đôi mày Lệ Quân Sâm khẽ nhếch, giọng nói lạnh lùng như gió đầu đông: “Cậu muốn nói gì?”

Diêu Chấn Đình không thèm để ý đến anh, quay sang nhìn Tống Tư Ngâm, ánh mắt mang theo vài phần khích bác cố ý: “Chắc em vẫn chưa biết cậu ta từng làm những chuyện bẩn thỉu đến mức nào đâu nhỉ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận