Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Trở Về Và Màn Chào Đón Trên Cầu Thang
Sau trận mây mưa kịch liệt trong nhà vệ sinh bệnh viện, Chu Thanh và Lâm Tuyết phải mất một lúc lâu mới chỉnh trang lại được quần áo và hơi thở. Mặc dù bị “hành hạ” đến bủn rủn chân tay, nhưng Lâm Tuyết lại cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường, làn da được tưới tắm bởi tình yêu càng thêm hồng hào, rạng rỡ.
Chu Thanh phục hồi nhanh đến kinh ngạc nhờ sự “chăm sóc” đặc biệt của Lâm Tuyết và nước linh tuyền. Chỉ hai ngày sau, bác sĩ đã cho phép hắn xuất viện về nhà tịnh dưỡng. Vì bố mẹ Lâm Tuyết vẫn đang công tác nước ngoài, dì Mễ Tâm lại bận rộn tối mặt với công việc ở công ty để bù đắp cho khoảng thời gian chồng nằm viện, nên trọng trách chăm sóc Chu Thanh nghiễm nhiên rơi vào tay Lâm Tuyết. Cô dọn đồ đạc sang biệt thự nhà họ Chu ở tạm một tuần, với lý do vô cùng chính đáng: tiện bề chăm sóc thúc thúc.
Thứ hai đầu tuần, Lâm Tuyết đến trường như thường lệ. Dù ngồi trong lớp nghe giảng, nhưng tâm trí cô đã bay về căn biệt thự sang trọng ở khu Thanh An, nơi có người đàn ông đang đợi cô. Kết thúc buổi học, cô từ chối mọi lời rủ rê đi chơi của bạn bè, háo hức lên xe trở về “tổ ấm” tạm thời.
Chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịch trước sân biệt thự. Lâm Tuyết chào bác tài xế rồi tung tăng chạy vào nhà. Căn nhà vắng lặng, người giúp việc chắc đang bận rộn ở khu nhà sau. Cô thay giày, nhẹ nhàng bước lên cầu thang dẫn lên tầng hai, nơi có phòng ngủ của Chu Thanh.
Vừa đi đến khúc quanh cầu thang, nơi ánh sáng từ giếng trời chiếu xuống mờ ảo, đột nhiên một cánh tay rắn chắc từ trong bóng tối vươn ra, tóm lấy eo cô kéo mạnh.
* “A…”
Lâm Tuyết chưa kịp hét lên thì miệng đã bị một bàn tay to lớn bịt chặt. Lưng cô đập vào lồng ngực vững chãi, ấm nóng. Mùi hương nam tính quen thuộc pha lẫn mùi sữa tắm bạc hà xộc vào mũi, khiến cô lập tức thả lỏng cơ thể đang căng cứng.
* “Về rồi sao, bé cưng?”
Giọng nói trầm thấp, khàn khàn vang lên bên tai cô, mang theo hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm. Là Chu Thanh! Hắn đứng nép ở góc khuất cầu thang, như một con báo săn mồi kiên nhẫn chờ đợi con mồi nhỏ bé của mình tự dẫn xác tới.
Hắn xoay người cô lại, ép cô vào tường. Ánh mắt hắn nhìn cô rực lửa, như muốn nuốt chửng cô ngay tại chỗ. Lâm Tuyết ngước nhìn hắn, đôi mắt long lanh vừa ngạc nhiên vừa vui sướng, hai tay vòng qua cổ hắn, nũng nịu:
* “Thúc thúc… làm cháu giật cả mình. Sao người lại đứng đây?”
* “Đợi cháu.” Hắn trả lời ngắn gọn, rồi cúi xuống ngậm lấy đôi môi đang hé mở của cô.
Nụ hôn cuồng nhiệt diễn ra ngay trên bậc cầu thang chật hẹp. Chu Thanh như muốn bù đắp cho khoảng thời gian cô đi học vắng nhà. Lưỡi hắn khuấy đảo trong miệng cô, tay hắn bắt đầu không an phận, luồn vào trong áo đồng phục, vuốt ve tấm lưng trần mát rượi, rồi lần mò ra phía trước, bao trọn lấy bầu ngực căng tròn qua lớp áo lót.
* “Ưm… thúc… đây là cầu thang mà…” Lâm Tuyết rên rỉ, cố gắng đẩy hắn ra một chút để lấy hơi.
* “Thì sao? Trong nhà đâu có ai.”
Chu Thanh nhếch mép cười tà, bàn tay hắn luồn xuống dưới váy ngắn caro, chạm vào đùi non mịn màng. Ngón tay thô ráp lướt dọc theo đường viền quần lót, trêu chọc vùng da nhạy cảm khiến Lâm Tuyết run rẩy, hai chân cô vô thức kẹp chặt lấy tay hắn.
* “Nhưng mà… lỡ dì Mễ về…”
* “Mễ Tâm tối nay có tiệc xã giao, sẽ về muộn.” Hắn cắt ngang nỗi lo lắng của cô, giọng nói đầy tính chiếm hữu. “Bây giờ, cháu là của ta.”
Nói rồi, hắn cúi xuống, bế bổng cô lên. Lâm Tuyết theo bản năng quặp chặt hai chân vào hông hắn. Tư thế này khiến hạ bộ của hai người áp sát vào nhau. Cô có thể cảm nhận rõ ràng “tiểu Chu Thanh” đang cương cứng, nóng hổi chọc vào giữa hai đùi mình qua lớp quần vải.
Chu Thanh không vội vã đưa cô về phòng ngay. Hắn cứ thế bế cô, mỗi bước đi lên một bậc cầu thang là một lần hắn cố tình hất hông, để côn thịt ma sát mạnh vào hoa huyệt của cô qua lớp vải quần lót mỏng manh.
* “A… a… Thúc thúc… xấu xa…”
Lâm Tuyết gục đầu vào vai hắn, rên rỉ vì khoái cảm dị dạng này. Sự cọ xát, va chạm theo nhịp bước chân khiến cô ướt đẫm từ lúc nào. Dịch nhờn chảy ra thấm ướt đáy quần lót, toả ra mùi hương kích thích.
* “Hửm? Mới thế này đã ướt rồi sao? Thật là dâm đãng…” Hắn cười khẽ, vỗ mạnh một cái vào mông cô. “Chát!”
Âm thanh giòn tan vang lên trong không gian tĩnh mịch. Lâm Tuyết vừa đau vừa sướng, cắn chặt vai áo hắn, để lại một vết răng mờ.
Chu Thanh bế cô đi hết cầu thang, dọc hành lang dài dẫn về phòng ngủ. Hắn không đóng cửa, mà trực tiếp ném cô lên chiếc giường rộng lớn êm ái. Ngay lập tức, hắn đè lên trên, ánh mắt như dã thú nhìn con mồi đã nằm gọn trong tay.
* “Hôm nay, thúc sẽ kiểm tra xem… ở trường cháu có ngoan không nhé.”
Bàn tay hắn nắm lấy cổ áo đồng phục của cô, “xoẹt” một tiếng, hàng cúc áo bung ra, để lộ bộ nội y màu trắng tinh khôi ôm lấy đôi gò bồng đảo đang phập phồng chờ đợi sự vuốt ve. Một buổi chiều đầy “sóng gió” và hoan lạc lại bắt đầu trong căn biệt thự vắng người.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận