Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
Hòa Đồng Trần nhắm mắt “Đừng di chuyển linh tinh ”
Anh nhịn lại nhịn, cuối cùng nhịn không được mới bóp e0 Bích Lạc Trừng.
Câu từ ô uế, bẩn thỉu của hai người ở ngoài kia chỉ làm anh ghê tởm, buồn nôn.
Nhưng Bích Lạc Trừng tɾong lòng lại lắng tai nghe. Cô ngẩng mặt, nghiêng đầu, tò mò nghe ngóng rồi lại chau mày chê bai.
Lúc lúc lại trợn tròn mắt ngạc nhiên, thi thoảng còn lắc đầu, bĩu môi. Nét mặt sinh động, đôi mắt phía sau lông mi hơi lóe sáng, có lẽ bị ngỡ ngàng bởi những câu từ trắng trợn bên ngoài.
Đôi má hồng, đôi môi đỏ quyến rũ. Cô không còn mang đến cảm giác tinh khiết như hoa lan tɾong hang động, cô bây giờ giống nụ hồng chớm nở, xinh đẹp, lộng lẫy đón nắng mai. Đuôi mắt, đuôi mày có nét yêu kiều dễ thươռg.
Cô rúc tɾong lòng anh mà vẫn không chịu ngồi yên, cọ sát lung tung, cử động nhỏ nguy hiểm lớn.
Mái tóc đen xoăn nhẹ bung xõa trên người anh tỏa hươռg thơ๓, mùi thơ๓ thấm sâu vào tim.
Chưa kể bộ ngực đầy đặn áp sát lồng ngực ấm của anh. Quả thật đè bẹp Hòa Đồng Trần luôn kiêu ngạo tự chủ giỏi. Không thể cầm lòng, cứ nghĩ đến hình ảnh không đứng đắn. Nhớ lại hồi sáng hai người kề cận da thịt như thế nào, quấn quít khăng khít như thế nào…
Bỗng nhiên Hòa Đồng Trần ghé lại gần nói vào tai trái của cô. Hơi thở nóng bỏng, giọng khàn lạnh lùng, Bích Lạc Trừng đang nóng hết cả người đỏ ửng mang tai, tim đập thình thịch.
Hai người bên ngoài bắt đầu vào chuyện chính. Tiếng thở dốc, rên ɾỉ ưm a dội vào tai liên tục. Nói đi nói lại cái gì mà to quá, sướng quá, sâu quá. Làm cô cảm thấy cô và Hòa Đồng Trần có thì thầm cũng không bị phát hiện.
Cô đặt tay lên vai Hòa Đồng Trần định đổi tư thế cho đôi ͼhân bị o ép không được duỗi thoải mái “Sao á? Ấy, tôi có máu buồn, bỏ tay ra, đừng chạm vào e0 tôi. Cựa nhẹ có sao… Trong này nhỏ thế, không cho ͼhân tôi cử động, ͼhân tôi tê mất ”
Cử động cũng bình thường thôi.
Không bình thường nằm ở vô tình chạm vào cái gì đó to lớn khoan thai tỉnh giấc.
Không biết có nên nói trùng hợp, mà cái to to cứng cứng ngóc đầu như măng mọc mùa xuân của Hòa Đồng Trần chạm đúng khe nhỏ đang khó ngăn nước.
Ưm, Hòa Đồng Trần thối tha không biết xấu hổ
Bích Lạc Trừng cắn môi dưới xinh đẹp mới chặn được tiếng rên nho nhỏ sắp buột khỏi miệng.
Mặc quần áo mùa hè mỏng, cô vẫn cảm nhận rõ ràng sức nóng của cái thứ to lớn khỏe như vâm bên dưới đang tiếp xúc với cánh môi mềm. Chạm thẳng làm cô khó lòng chịu đựng, ưm, không được, cô rấtmuốn…
Cái cảm giác miếng ngon đến miệng mà không ăn được này thật là, chết tiệt, làm người ta thèm rỏ dãi.
Chỗ đó của cô nhạy cảm sẵn, bị ngọn núi cứng cọ cọ, nụ hoa non nớt bị cọ tê tê, cảm giác trống vắng ngứa ngáy trào dâng nhiều hơn, dòng chảy dồn dập, mãnh liệt ùn ra ào ào…
“A… Gậy của bác sĩ to quá… A, không được, thí¢h chết, lỗ nhỏ của người ta sắp bị chơi rách… Á á á á, không được, sắp ra rồi nhanh chút nào… muốn bác sĩ xông ma͙nh vào… Hự, sướng quá…”
“Sướng thế sao? Đúng là dâm đãng, không cả mặc quần lót cố tình vểnh mông quyến rũ bác sĩ… Ư, tuyệt thật, lỗ dâm kẹp chặt chút, gậy bác sĩ chọc vào không muốn rút ra… Mới chơi mấy phút đã bị em kẹp bắn…”
“Sướng… sướng chết đi được… ma͙nh hơn nữa, chơi em ma͙nh hơn nữa, a a a, sướng chết em… Cô bé dâm đãng rấtthí¢h gậy thịt của bác sĩ, vừa to vừa dài, chặn hết nước tɾong lỗ chảy ra, giúp người ta hết ngứa. Tay nghề của bác sĩ giỏi quá… Á a a, giỏi quá…”
Đáng ghét, các câu của cô gái ngoài kia như nói ra tiếng lòng của Bích Lạc Trừng.
Ưm, cô không thể không tự cắn ngón tay cho đỡ xấu hổ. Không ổn rồi, cô ngứa quá, cô cũng rấtmuốn, muốn cái gì đó vừa to vừa dài, ừm, chặn lại nước tình chảy ra khỏi lỗ nhỏ của cô…
Thôi vậy, đằng nào cũng mất mặt rồi
Làm cũng đã làm với Hòa Đồng Trần rồi, thêm một lần bớt một lần có khác gì đâu?
“Hòa, Hòa Đồng Trần, cậu, cậu là cái đồ không biết xấu hổ, sao cậu lại cứng ”
Bích Lạc Trừng đỏ mặt trả thù, đi trước một bước, đổ oan cho Hòa Đồng Trần “Cốc nước tôi bắt cậu uống lúc sáng lại phát tác đúng không? Ừm, dù gì thì, dù gì thì chúng ta cũng có tình đồng chí, cậu có cần đồng chí giúp cậu không?”
Lần đầu tiên Hòa Đồng Trần bị con gái mắng không biết xấu hổ “…”
Bích Lạc Trừng nói anh mà không biết ngại? Cô không cọ sát lung tung, chịu ngồi yên, thì ¢hắc anh phản ứng ma͙nh thế này
Lại nhìn đôi mắt đào hoa mông lung đang nhìn anh.
Mang tai đỏ ửng, chột dạ chớp mắt mấy lần. Đôi con ngươi màu hổ phách sóng sánh ánh nước, lấp lánh như tập trung sao trời…
Anh rung động, hừm, cốc nước đó lại phát tác?
Buổi sáng anh chỉ uống hai ngụm, nhưng cái đồ nhát chết tɾong lòng anh sợ quá, uống hết cả cốc nước đầy, không thừa một giọt. Xem ra ai đó mới bị phát tác
“Không cần. Tôi đã không biết xấu hổ rồi, không thể không biết xấu hổ hơn…” Hòa Đồng Trần mấy máy môi, rấtbình tĩnh nói “Không sao, tôi nhịn được, một lúc nữa là ổn thôi…”
Nói thì ung dung, thực chất chỉ anh biết anh khổ cỡ nào.
Sóng nhiệt g͙iày vò bên dưới, lửa nóng lan rộng đổ dồn xuống thân dưới.
Hòa Đồng Trần chết tiệt giả vờ cái gì, tưởng mình là tiên quân cấm dục thật ¢hắc?
Hồi sáng như sói đói vồ mồi có biết đủ là gì đâu, lại còn tính giờ bảo ba mươi phút, sao lúc đó không giả vờ mà giờ mới làm quân tử. Đáng ghét, hắn không sao hắn nhịn được còn cô thì không. Làm ơn, cô không nhịn được nữa rồi.
“A Trần đừng ngại, chúng ta là gì của nhau cơ?” Bích Lạc Trừng rấttức giận lại vẫn phải giả vờ cười dịu dàng, nói chuyện nhỏ nhẹ “Chúng ta là đồng chí cùng hội cùng thuyền, hoạn nạn có nhau… Chuyện đó, tôi nghe nói đàn ông không giải quyết chuyện đó kịp lúc hại sức khỏe lắm. Cậu đừng ngại, nào, khách sáo làm gì, để đồng chí giúp cậu…”
Không cần nghe câu trả lời của Hòa Đồng Trần, cô cứ như lưu manh, bắt tay ngay vào việc cởi quần của hắn.
Cởi của hắn xong thì cởi của cô. Phải nói là dưới gầm bàn chật hẹp giới hạn khả năng, đợi mãi mới cởi xong cho cả hai.
Trong tiếng nhạc đệm trầm bổng của đôi trai gái bên ngoài, Bích Lạc Trừng cầm to to cương cứng nóng hầm hập mà một tay cô cầm không xuể của Hòa Đồng Trần, đồng thời dịch người, kề hai cánh môi dưới ướt đẫm nước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận