Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm sau, Xuân Vũ rón rén bước ra khỏi phòng, định bụng sẽ trốn đi làm sớm để tránh mặt Lý Thước. Nhưng vừa mở cửa ban công để phơi cái quần lót “tội lỗi” đêm qua, cô đã đụng ngay phải anh.
Lý Thước đang tập thể dục trên sàn phòng khách. Anh cởi trần, mặc quần đùi, đang nằm sấp chống đẩy. Mồ hôi lăn dài trên tấm lưng rộng, chảy dọc theo rãnh lưng quyến rũ.
Nghe tiếng động, anh lật người lại, nằm ngửa trên sàn, thở dốc. Chiếc quần đùi mỏng manh không che giấu được sự cương cứng chào buổi sáng của người đàn ông khỏe mạnh. Túp lều nhỏ dựng đứng sừng sững, đập vào mắt Xuân Vũ.
Hình ảnh này trùng khớp hoàn toàn với giấc mơ đêm qua. Mặt Xuân Vũ đỏ bừng như quả gấc chín. Cô vứt vội cái quần lót vào chậu, cúi gằm mặt chạy biến vào phòng, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Dậy sớm thế? Tối qua ngủ ngon không?” Giọng Lý Thước vọng theo, mang theo chút ý cười trêu chọc.
Xuân Vũ không dám trả lời, vơ vội túi xách rồi lao ra khỏi nhà như bị ma đuổi.
Cả ngày hôm đó, Xuân Vũ làm việc trong trạng thái lơ đễnh. Hình ảnh Lý Thước và giấc mơ ướt át cứ ám ảnh tâm trí cô.
Tan làm, Trần Thâm rủ cả phòng đi liên hoan chào mừng nhân viên mới. Xuân Vũ định từ chối, nhưng không nỡ làm mất hứng mọi người nên đành đồng ý.
Bữa tiệc diễn ra tại một quán nướng BBQ ồn ào. Rượu bia chảy tràn. Xuân Vũ vốn tửu lượng kém, định chỉ uống nước ngọt, nhưng dưới sự ép uổng nhiệt tình của đám con trai, cô đành nhấp vài ngụm bia.
“Nào, tiểu Vũ, uống một ly ra mắt anh em đi!”
“Đúng rồi, không say không về!”
Chẳng mấy chốc, đầu óc Xuân Vũ bắt đầu quay cuồng. Mặt cô nóng bừng, ánh mắt lờ đờ. Lương Việt ngồi đối diện, nhìn thấy cô bị chuốc rượu, nhíu mày can ngăn: “Đừng ép cô ấy nữa, cô ấy không biết uống đâu.”
“Gớm, Việt ca xót người đẹp kìa.” Mọi người nhao nhao trêu chọc.
Xuân Vũ say thật rồi. Cô gục xuống bàn, lẩm bẩm những điều vô nghĩa. Khi tàn tiệc, cô đã mềm nhũn như cọng bún.
“Để tôi đưa cô ấy về.” Lương Việt đứng dậy, định dìu Xuân Vũ.
Nhưng Tiêu Hàm và mấy nữ streamer khác lập tức chặn lại. “Ấy ấy, Việt ca còn phải đưa bọn em về chứ. Xuân Vũ để bọn em lo.” Bọn họ không muốn Lương Việt có cơ hội riêng tư với “tình cũ”.
Mấy cô gái dìu Xuân Vũ lảo đảo bước ra cửa quán. Gió đêm thổi vào khiến Xuân Vũ tỉnh táo hơn một chút, nhưng chân tay vẫn không nghe lời.
“Nhà cô ở đâu?” Một cô gái hỏi.
“Hương… Hương Uyên Đế Cảnh…” Xuân Vũ lè nhè đáp.
“Cái gì? Hương Uyên Đế Cảnh á?” Mấy cô gái trố mắt nhìn nhau. Đó là khu chung cư cao cấp nhất nhì thành phố, giá thuê trên trời. “Cô đùa à? Lương ba cọc ba đồng như cô mà ở đấy được sao?”
“Thật mà… Tôi có chìa khóa…” Xuân Vũ lục lọi trong túi xách, lôi ra chiếc thẻ từ thang máy và chùm chìa khóa sáng loáng.
Lương Việt lúc này cũng vừa đi tới, nghe thấy vậy liền sầm mặt lại. Cậu giật lấy chùm chìa khóa, nhìn logo của khu chung cư, ánh mắt hiện lên vẻ tức giận và thất vọng.
“Xuân Vũ, cậu ở đó thật sao? Tiền đâu mà cậu thuê?” Lương Việt gắt lên. “Hay là… cậu có người bao nuôi?”
Câu hỏi của Lương Việt như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Xuân Vũ. Cô ngơ ngác nhìn cậu, nước mắt chực trào.
“Không phải… là Lý Thước… Lý Thước cho tôi ở…”
“Lý Thước là thằng nào?” Lương Việt quát lên, ghen tuông làm cậu mất kiểm soát.
Đúng lúc đó, một chiếc Porsche màu đen bóng lộn đỗ xịch trước mặt mọi người. Cửa xe mở ra, một người đàn ông cao lớn, khí chất bất phàm bước xuống. Anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc, vẻ mặt lạnh lùng, ngạo nghễ.
Là Lý Thước.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận