Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Dĩnh sững người, bàn tay lơ lửng giữa không trung. Nụ cười trên môi anh ta cứng lại rồi tắt hẳn. Hoắc Đông Thần này quả thực quá ngạo mạn, quá coi thường người khác! Hay là… hắn đang ghen?
Nghĩ đến đó, Phó Dĩnh càng cảm thấy khó chịu. Dựa vào đâu mà hắn dám thể hiện thái độ sở hữu đó với Phỉ Y Hân?
Không chỉ Phó Dĩnh, mà ngay cả Phỉ Y Hân đứng bên cạnh cũng cảm thấy nóng mặt thay cho bạn mình. Cái tên Hoắc Đông Thần này cư xử thật thiếu văn hóa! Dù sao người ta cũng đang chào hỏi lịch sự, hắn làm mặt lạnh như băng cho ai xem?
“Phó Dĩnh, người ta tay cao quá không với tới được đâu, anh thu tay về đi!” Phỉ Y Hân lên tiếng, giọng nói nồng nặc mùi chế giễu hướng về phía vị sếp tổng cao ngạo của mình.
Hoắc Đông Thần quay phắt sang nhìn cô, ánh mắt tối sầm lại. Cô gái này… dám vì người đàn ông khác mà mỉa mai hắn trước mặt đám đông sao? Hắn hít sâu một hơi, cố nén cơn giận đang chực trào. Khí thế bức người tỏa ra từ hắn khiến Phỉ Y Hân dù đang bực bội cũng bất giác rùng mình.
“Phó Dĩnh, ồn ào quá, chúng ta đi ra ban công nói chuyện đi!” Phỉ Y Hân không muốn nhìn mặt Hoắc Đông Thần nữa, cô chủ động khoác tay Phó Dĩnh, định kéo anh ta đi nơi khác.
Nhưng cô vừa bước được một bước, cánh tay còn lại đã bị một bàn tay sắt kìm chặt.
“Đứng lại! Đừng quên em đang đi với ai!”
Hoắc Đông Thần gầm nhẹ, dùng lực kéo mạnh cô về phía mình. Phỉ Y Hân mất đà, cả người ngã nhào vào lồng ngực cứng rắn như tường đồng vách sắt của hắn. Hắn thuận thế vòng tay qua eo cô, siết chặt đến mức cô cảm thấy khó thở, như muốn khảm cô vào cơ thể mình.
Phó Dĩnh đen mặt nhìn cảnh tượng trước mắt. Đây rõ ràng là hành động tuyên bố chủ quyền trắng trợn.
Phỉ Y Hân đang lúng túng, vùng vẫy muốn thoát ra thì điện thoại của Phó Dĩnh reo lên. Anh ta nhìn màn hình, sắc mặt hơi đổi, rồi ái ngại nhìn Phỉ Y Hân: “Tiểu Hân, anh có việc gấp phải nghe điện thoại. Xin lỗi em, bữa khác chúng ta nói chuyện sau nhé.”
Nói rồi anh ta vội vã rời đi, để lại Phỉ Y Hân trong vòng tay kìm kẹp của con sói đang tức giận.
Phỉ Y Hân thở phào nhẹ nhõm vì Phó Dĩnh đã đi, tránh được một màn xung đột. Nhưng ngay lập tức, cô nhận ra tình cảnh nguy hiểm của mình.
“Tên đó có quan hệ gì với em?” Giọng Hoắc Đông Thần vang lên ngay trên đỉnh đầu, trầm thấp và đầy nguy hiểm. Cánh tay ở eo cô siết chặt hơn, khiến cô đau điếng.
“Đau tôi! Anh buông ra đi!” Cô nhăn mặt kháng nghị.
“Trả lời tôi!” Hắn gằn giọng, không cho phép cô lảng tránh.
Phỉ Y Hân rùng mình, biết không thể chọc giận hắn thêm lúc này, bèn lí nhí đáp: “Thì là bạn học cũ, chẳng phải đã nói khi nãy rồi sao? Anh ghen cái gì chứ?”
Hoắc Đông Thần dùng tay nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm đang cuộn trào sóng gió của mình: “Bạn học cũ mà thân mật như vậy? Ôm ấp ngay trước mặt tôi? Phỉ Y Hân, đừng để tôi nổi điên!”
“Anh…” Phỉ Y Hân định cãi lại nhưng nhìn thấy sự điên cuồng trong mắt hắn, cô nuốt lời vào trong. Hắn thật sự rất đáng sợ.
Sau màn ghen tuông, Hoắc Đông Thần vẫn không buông tha cô. Hắn kéo cô đi khắp buổi tiệc, giới thiệu với các đối tác. Và điều tồi tệ nhất là…
“Hoắc tổng, mời ngài một ly!” Một vị giám đốc kính cẩn dâng rượu.
“Tôi còn phải lái xe đưa cô ấy về. Tửu lượng của trợ lý tôi rất tốt, cô ấy sẽ uống thay tôi!” Hắn thản nhiên đẩy ly rượu về phía Phỉ Y Hân.
Phỉ Y Hân trố mắt nhìn hắn. Cái gì? Cô uống thay hắn?
Cô muốn từ chối, nhưng ánh mắt hắn nhìn cô như muốn nói: “Đây là hình phạt cho việc em dám ôm ấp đàn ông khác!”.
Phỉ Y Hân cắn răng, uất ức cầm ly rượu uống cạn. Được lắm, Hoắc Đông Thần, anh thù dai nhớ lâu lắm!
Cứ thế, hết người này đến người khác mời rượu. Phỉ Y Hân không biết mình đã uống bao nhiêu ly. Đầu óc cô bắt đầu quay cuồng, bước chân loạng choạng. Cả thế giới trước mắt như nghiêng ngả.
Đến khi cô gần như không đứng vững nữa, Hoắc Đông Thần mới chịu dừng lại. Nhìn cô gái nhỏ mặt đỏ bừng, dựa hẳn vào người mình, ánh mắt hắn dịu đi đôi chút, nhưng sự chiếm hữu vẫn còn nguyên vẹn.
“Say rồi? Để tôi bế em ra xe!”
Không quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của những người xung quanh, Hoắc Đông Thần cúi xuống, bế bổng Phỉ Y Hân lên theo kiểu công chúa, sải bước dài rời khỏi buổi tiệc.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận