Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Biểu cảm này giống như hắn đang rất tức giận, tự như dung nham từ trong núi lửa phun trào, giết hết tất cả các sinh vật đang sống dưới chân nó.

Tô Từ không thể ngồi yên trên, cô liên tục cử động đến khi xe dừng hẳn.

Tài xế là người bước xuống đầu tiên.

Nghiêu Thần không nhìn ông ta nhưng mệnh lệnh vẫn thoát ra khỏi miệng: “Ra lệnh mọi người lập tức biến khỏi đây.”

“Tuân lệnh thưa cậu chủ.”

Ông ta lập tức chạy đi thật nhanh rồi biến khỏi tầm mắt của hai người.

Nghiêu Thần bước tới, nắm lấy cửa xe rồi mở ra.

Tô Từ đang ngồi sát vào bên cánh cửa xe còn lại, cả người căng lên nhìn hắn đang ngồi vào.

Cô sợ hãi, liên tục nuốt nước bọt, tay chân đều lạnh ngắt: “Thần, có chuyện gì vậy, sao anh lại bảo tài xế lái xe trở về?”

Tô Từ vừa dứt lời chàng trai bên cạnh bỗng nhiên nhào tới bóp lấy cổ cô, đầu Tô Từ bị đẩy về sau và đập mạnh vào ghế xe, cả đại não đều chấn động mạnh, trước mắt đều hoa cả đi.

Gương mặt của Nghiêu Thần vừa lạnh lẽo vừa đáng sợ, nét dịu dàng ôn hòa trên mặt hắn đều đã tan biến. Chàng trai dùng lực bóp mạnh lấy của cổ cô không chút thương tiếc, năm ngón tay bấu sâu vào da thịt khiến nó trũng vào một lỗ đen.

Tô Từ mở to hai mắt, miệng há ra, trên cổ bị bàn tay của Nghiêu Thần siết chặt đè ép vô cùng khó chịu và đau đớn.

Cô không biết mình đã chọc hắn khi nào mà chàng trai này lại giống như phát điên.

Tô Từ giơ tay nắm lấy cổ tay đầy cơ bắp của Nghiêu Thần khó khăn nói ra từng chữ: “Thần… em đã làm gì sai sao?”

Nghiêu Thần lạnh lùng giơ điện thoại trong tay lên, giọng nói trầm xuống: “Em đã cho một cô gái số điện thoại riêng của anh có đúng không?”

Trong nháy mắt đôi đồng tử của Tô Từ liền mở ra, hình ảnh trong nhà vệ sinh nữ hôm đó hiện về. cô quả thật đã cho một nữ sinh tên Miêu Miêu số điện thoại của Nghiêu Thần và còn dặn dò cô ấy hãy gọi điện vào lúc tối muộn.

Nhìn gương mặt của cô, Nghiêu Thần đã hiểu rõ mọi chuyện, sự tức giận trong lòng ngực hắn lại càng dâng trào mãnh liệt.

Hắn không chút thương tiếc cầm lấy cái điện thoại của mình rồi quăng thẳng vào trán Tô Từ.

Bộp…

Một tiếng động mạnh vang lên.

Á…

Theo sau là tiếng kêu đau đớn của cô gái nhỏ, trên trán Tô Từ lập tức xuất hiện một vết thương, dòng máu đỏ từ bên trong chảy xuống rồi từ từ chảy ra khắp gương mặt xinh đẹp của cô.

Khung cảnh trước mắt đều bị máu đỏ nhuộm đi, Tô Từ vừa đau đớn vừa hoảng loạn hét lên thật to: “A… máu, đau quá.”

Cô vùng vẫy, cơ mặt nhăn lại thì vết thương liền đau khủng khiếp.

Nhưng vẻ mặt Nghiêu Thần vẫn bình thường, hắn thả tay ra khỏi cổ Tô Từ rồi ấn mạnh cô ngã xuống ghế xe.

“Bịch…”

Cả người Tô Từ nằm dài trên ghế xe, trên má lập tức bị tát một cái mạnh, tóc bị giật lên rồi quăng xuống.

Bên tai là tiếng gầm đáng sợ của Nghiêu Thần: “Giỏi lắm… thật giỏi, dám đẩy tôi cho cô gái khác. Tô Từ đêm nay tôi mà đánh em tàn tật thì tôi không phải tên Nghiêu Thần.”

Nghiêu Thần không thèm kiềm chế lửa giận, hắn điên cuồng ra tay với cô, không chút mềm lòng.

Thắt lưng được rút ra, liên tục quất lên người cô.

Tóc đen bay phất phới bên trong khoang xe, mùi máu tanh nồng nàn, nhìn từ bên ngoài cả chiếc xe đang run lắc dữ dội, tất cả những âm thanh bên trong đều bị chặn lại, không thể truyền ra ngoài.

“A…. A…”

Tiếng hét thất thanh của Tô Từ vang lên trong khoang xe, quần áo trên người đều bị rách nát và dính đầy máu.

Máu đỏ đang nhiễu từ giọt từ trên băng ghế xuống sàn xe, một bàn tay nhỏ nhắn đầy máu đột nhiên vịn lên kính xe, nhưng sau đó liền bị kéo về, lưu lại một dấu tay máu đáng sợ.

Cánh cửa bên hông của chiếc xe bị mở ra.

Từ trên xe Tô Từ ngã xuống đất vang lên một tiếng bịch thật lớn, lớp bụi mịn bay lên dưới ánh đèn ôtô, cô vẫn đang mở mắt, vẫn nhận thức được mọi chuyện xung quanh nhưng cả người đã bị đánh tới nổi bầm dập.

Bình luận (0)

Để lại bình luận